Xu Hướng 12/2023 # 20 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Miền Ký Ức # Top 17 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết 20 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Miền Ký Ức được cập nhật mới nhất tháng 12 năm 2023 trên website Pwqy.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Nhà thơ Đặng Thị Thúy bút danh Miền Ký Ức sinh ngày 21.10.1983 quê quán ở Phan Thiết – Bình Thuận. Hiện chị đang sinh sống và làm việc tại Phan Thiết. Chị làm việc trong ngành kinh doanh du lịch và khách sạn. Các bài thơ của chị chủ yếu viết về tình yêu nam nữ, tình yêu gia đình và quê hương. Thơ chị mộc mạc và chân thực, pha một chút buồn nhẹ nhàng và tinh tế, bởi vậy rất dễ đi vào lòng người. chúng mình xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

Bài thơ: SAU TẤT CẢ…

SAU TẤT CẢ…

(viết tặng những người đàn bà không có nổi 1 tình yêu)

Sau tất cả rồi ta còn lại gì đây

Ngoài khoảng không của những ngày dông

…với màn đêm buốt giá

Sau tất cả anh vẫn trở về bên người lạ

Gối đầu lên ngực trần…

đầy khát vọng đê mê

Sau tất cả rồi

em chỉ còn một nổi tái tê

Vẫn chỉ là con chim hoang

lạc đường trong bến đục

Vẫy vùng đến tàn hơi trong vũng lầy “hạnh phúc”

Gào thét tới dại cuồng

nhưng không thốt nổi một cái tên

là một sự lãng quên

Dẫu em có yêu anh tới kiệt cùng hơi thở

Dẫu em có hiến dâng cho người

vẹn nguyên từng mảnh nhớ

Thì người vẫn về bên một trái tim vui

Em cứ như con thiêu thân

không tìm thấy nổi ánh mặt trời

Quằn quại….đớn đau ôm lòng đêm…tuyệt vọng

Rồi giãy chết trên dòng sông không còn sự sống

Em….gối tình mình vào huyệt mộ cô liêu

Anh về đi

con chim hoang đã chết giữa trời chiều

Sau những trở trăn

sau những ngày mệt mỏi

Anh về đi,chiếc cầu ta đi đã gãy rồi nhịp nối

Em chẳng còn gì

ngoài một trái tim đau….

20.03.2023

Bài thơ: NHỚ QUÊ….

Bài thơ: SAU TẤT CẢ…

NHỚ QUÊ….

Bao lâu rồi không về lại quê xưa

Bữa cơm của người già chắc mặn nhiều vì nước mắt

Cha nhìn hoàng hôn mà lòng thêm quặn thắt

Mẹ xua vịt đuổi gà mà nhớ lắm các con

Bao năm rồi chiều như cũng buồn hơn

Thèm khói đốt đồng

cay cay mùi rơm rạ

Thèm cưỡi trên lưng trâu

mà chơi trò trận gỉa

Thèm thả diều …thèm hít vị quê hương

Con ở đô thành

nhiều sự nhiễu nhương

Có chốn nào bình yên

êm đềm như dòng sông tình mẹ

Có chốn nào mênh mông như tình Cha lặng lẻ

Khóc cười gì cũng khe khẽ…rồi thôi

Con ở đô thành mà lòng nhớ mãi không thôi

Дђб»Ќc dДѓm ba cГўu ThЖЎ viбєїt vб»Ѓ quГЄ nhГ

cũng nghẹn ngào bật khóc

Nhìn những món ăn ngon

mà thèm món quê đậm đà dân dã

Nhìn phố xá rộn ràng

mà mơ về chốn cũ yêu thương…….

Bao lâu rồi…….. không về lại quê hương

Có hôm giật thót người

khi nghe tin bão về xóm nhỏ

Thương dáng mẹ gầy ngả nghiêng trong mưa gió

Thương cha tảo tần đội cả 1 trời đau

Con sẽ về….thăm lại mảnh vườn sau

HГґn lГЄn dГЈi đất quГЄ nhГ

thơm mùi của nắng

Ôm con trâu già nhởn nhơ trên bờ đê bình lặng

Đắm mình dưới lòng sông

mà vùng vẫy hệt còn thơ

Con sẽ về… mà nghe câu đợi câu chờ

Hít thật sâu mái tóc mẹ thơm mùi hoa bưởi

Dẫu có bao lâu …cuối đất cùng trời rong ruổi

Thì quê nhà vẫn có MẸ chờ tôi…..

11.07.2023

Bài thơ: NHỚ QUÊ….

Bài thơ: CƠN MÊ ĐỜI

Bài thơ: NHỚ QUÊ….

CƠN MÊ ĐỜI

Có giấc mơ nào

đời dành tặng cho ta

Những người đàn bà đã quá nữa đời người,

vẫn thấy mình vụng dại….

Đi bên tình yêu mà ngỡ rằng mãi mãi

Dâng trọn linh hồn cho một giấc phù du

Có miền ký ức nào

cho ta ngủ thật lâu?

Ôm con tim với chập chùng vết xước

Tưởng đá đã hết đau

nhưng một ngày bỗng gào lên

rát buốt

khi nụ cười cũng rời bỏ ta đi

Như dã tràng xe cát có được chi

Ta dệt những yêu thương

vào trùng trùng lớp sóng

Rồi sóng vỡ tan trong những chiều gió lộng

Còn lại dấu chân trần trên bờ cát …rong rêu

Có lẽ nào

đời vùi lấp ta vào cõi hoang liêu?

Khi những khát khao trong ta

vẫn chực chờ bùng cháy

Khi tình yêu trong ta và em cứ đêm đêm sống dậy

Day dứt

ngở ngàng

đầy những cõi hoang mang

Г”i nhб»Їng ngЖ°б»ќi Д‘Г n bГ

đã một kiếp đa đoan

Ngốc nghếch chăng

khi cứ ôm lòng đau mơ

về miền hạnh phúc

Dẫu biết rằng bến bờ kia không bao giờ là thực

Khi miệng đời đầy lắm những chua ngoa

Thương cho người hay thương chính cho ta?

Đã nhiều lắm nổi đau

nhưng vẫn nhận về mình thêm một lần đau đớn

Ta nghe trong đêm cõi lòng ta chờn chợn

Thèm lắm bây giờ một giấc ngủ bình yên……….

Bài thơ: SANG SÔNG

Bài thơ: CƠN MÊ ĐỜI

SANG SÔNG

Chiều thu ai đốt khói đồng

Mẹ ôm con sáo sang sông….mất rồi

Cánh chim non lạc giữa trời

Đêm sương cất một vài lời…thở than

Mẹ, ai tìm lá diêu bông mà mẹ nỡ sang sông

Con như con sẻ lạc bầy,giữa đồng không trơ trọi

Mắt ngầu đỏ

thương những ngày tóc rối

Mẹ gỡ sợi buồn bằng năm ngón tay xanh

Ngày Cha đi, mẹ cõng con vượt hết cả mùa đông

Vượt qua bão giông

bằng đôi chân gầy guộc

Con sẻ non nép mình trong vòng tay thân thuộc

Hít căng bụng mình mùi hương tóc yêu thương

Bao năm rồi,mẹ con mình cô đơn trên suốt một chặng đường

Mẹ

,cánh cò gầy hao chở che con trong những ngày gió lốc

Con ,mảnh ghép mồ côi nhưng không hề bật khóc

Dẫu miệng đời đầy lắm những thị phi

Mẹ,bên kia sông mẹ có được những gì

Khi một ngày tàn thu mẹ bước sang chiếc cầu hạnh phúc

Con sẻ non trơ mắt nhìn những ảnh hình thân thuộc

Đang từng ngày thay thế nổi cô đơn

Con đau lắm mà đâu thể dỗi hờn

Bữa đói bữa no

qua những ngày đơn lẽ

Người ta có thương đâu,khi con chỉ là con ghẻ

Mẹ theo chồng

mùa đông lạnh lắm không?

Ngày mẹ ôm con sáo nhỏ sang sông

Ai cất lên một câu oán hờn….da diết

Giữa đêm thu chỉ còn trơ con sẻ non rũ riệt

Nghe điệu buồn nức nở….mẹ….mẹ ơi…

Ầu ơ….một hai ba bốn miếng ngon

Dượng ghẽ ăn hết để con nhịn thèm..

24.09.2023

Bài thơ: VỀ ĐI EM…

Bài thơ: SANG SÔNG

VỀ ĐI EM…

Về thôi em… đường đời đâu quá dài

Bôn ba chi nơi xứ người chật chội

Về tựa vào gối ba mà xua tan mệt mỏi

Bỏ lại ngoài thềm đầy rẫy sự đa đoan

Về đi em, để lại làm đứa trẻ hồn nhiên

Bỏ lại sau lưng phận đàn bà truân chuyên mỏng mảnh

Bỏ lại bao vết thương, cứ từng đêm ám ảnh

Rệu rã linh hồn… đau chi mãi em ơi?

Về đi em… cuộc đời chỉ thế thôi

Được mất khóc cười cũng chỉ đôi ba năm ngắn ngủi

Rồi tất cả cũng trở thành mây khói

Nuối tiếc gì….mà để khóe mi cay?

Về nhà thôi, về để được sum vầy

Về để nghe chuyện đời của ba …của má

Không như ngoài kia dãu đông người mà cô đơn đến lạ

Về nhà rồi …đừng đi nữa … buồn thêm

12.06.2023

Bài thơ: VỀ ĐI EM…

Bài thơ: THƯƠNG NHỮNG CHIỀU MƯA

THƯƠNG NHỮNG CHIỀU MƯA

Ta bồi hồi thương lại những mùa mưa

Tháng năm mong manh mang hình hài nổi nhớ

Bàn tay vụng về khâu từng mảnh vỡ

Tự ngày xưa… còn đau đến ngày mai

Ta dại khờ từng nghĩ chẳng phôi phai

Khi thực ra ta chỉ là đàn bà đã cũ

Chẳng được nâng niu như người tình bé nhỏ

Bởi trái tim khô cằn đã hết sự trinh nguyên

Ta giận mình vì sao vội vàng tin

Tin người yêu ta thương ta vì ta mãi mãi

Mà quên mất cuộc đời không thể nào làm lại

Cho những người nhiều vết xước đa đoan

Ta bây giờ sau từng ấy trái ngang

Đã … hình như… quên nhiều hơn là nhớ

Biết thương mình thêm sau bao cuộc họp tan dang dỡ

Chỉ là chút bồi hồi thương lại… Một chiều mưa…

14/05/2023

Bài thơ: THƯƠNG NHỮNG CHIỀU MƯA

Bài thơ: Hỏi

Bài thơ: THƯƠNG NHỮNG CHIỀU MƯA

Hỏi

Người có về qua lối cũ hay chưa?

những ngày cuối mùa đông cây bàng trơ lá đỏ

Dăm con sẽ lạc bầy nơi cuối phố

Thảng thốt…buồn…gọi nhặt buổi đông phai

Người có còn ôm nổi nhớ trên tay

Ta… thôi đã tự tình cùng mây khói

Tim đã lành đã không còn đau nhói

Mỗi bận mưa loang ướt mảnh trăng thừa

Người thôi đừng…tìm kiếm nữa ngày xưa

Ai quên- nhớ đã chỉ là ký ức

Vết thương nào rồi cũng lành xây xướt

Chỉ niềm tin là vụn vỡ đâu rồi

Cuối mùa đông mây xám phủ rợp trời

Vết son nhạt trên môi người tình cũ

Con đường ta đi nổi buồn không tới ngự

Chỉ vài lần chợt gọi kỷ niệm…đau

26.01.2023

Bài thơ: HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ.

Bài thơ: Hỏi

HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ.

Có còn bao nhiêu lâu nữa

Mười năm…hay chỉ vài ngày

Thời gian tràn qua khe cửa

Giật mình…xa vụt tầm tay

Có còn bao nhiêu năm nữa

Cho con được thốt lên rằng

Cha ơi…con thương nhiều lắm

Vai gầy,mái tóc pha sương

Có còn bao nhiệu lâu nữa

Con vб»Ѓ Д‘б»‘t nбєЇng…bГЄn nhГ

Ngoài kia,kệ đời dâu bể

Về mà ôn lại ngày xa

Về mà nghe chuyện của Cha

Khóc cười mặc tình con nói

Không như trò đời giả dối

Đau gì cũng ráng mà vui

Cho con về với Cha thôi

Không thương người dưng chi nữa

Đời còn bao nhiêu lâu nữa

Mà ngồi khóc chuyện …. trả vay

Mười năm hay chỉ ngàn ngày???

Cũng xin nguyện làm đứa trẻ

Quẩn quanh như thời thơ bé

Bình yên những bữa cơm ngon

Hỡi ai Cha Mẹ vẫn còn

Hãy thương khi còn có thể

Dù ngược dù xuôi muôn lối

Hãy về…chung bữa cơm vui

Bởi Người già chỉ là “trẻ con” thôi

Dễ buồn vui và ưa giẫn dỗi

Cứ quay về…bữa cơm chiều ngun ngút khói

Kể chuyện đời và…cười khóc cùng nhau

………………………

23.08.2023

Bài thơ: HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ.

Bài thơ: TA CÒN NƠ NHAU

Bài thơ: HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ.

TA CÒN NƠ NHAU

Đã gặp nhau rồi…thương tưởng đến ngàn năm

Sao mới nữa đoạn đường đã đứt ngang sợi tơ hồng

héo hắt

Anh còn nợ em những mùa hoa ngút ngắt

Dẫu có cạn mùa cũng thêm tỉ tê

đau

Anh còn nợ em nguyên cả giấc chiêm bao

Nhớ nhau nhiều hơn

nên tháng ba cũng trở màu tím sẫm

Em hun nắng đồng khô

cho bốn mùa trôi qua thật chậm

Đốt cạn tơ lòng thương ngày tháng hư hao

Nước con sông mùa này

chắc cũng đỏ ngầu

Em nhốt mình…

võ vàng trong vuông trời mây xám

Rồi cứ thế mà đau mà dày vò mình trong thinh lặng

Thương nhau như cau với trầu

sao đứt sợi tương tư

Đừng để tới mùa thu

Đừng để tới những ngày trời chuyển mùa gió chướng

Mới biết rằng mình thương nhau

nhiều hơn…đã tưởng

Mà vò xoáy nổi buồn vứt cạn vào lòng sâu

Vẫn biết mình chẳng thể thuộc về nhau đâu

Sao vẫn nhớ thương như trầu xanh cau thắm

Dẫu trầu phai dẫu nhành cau già…rơi rụng

Dẫu gió chướng mùa…

em vẫn nối sợi tơ hồng…mỏng manh

4-03-2023

Bài thơ: ĐI QUA MIỀN NHỚ

Bài thơ: TA CÒN NƠ NHAU

ĐI QUA MIỀN NHỚ

Đêm lặng lẽ xô ngang đời con gái

Ta bơ vơ như cánh nhạn lưng trời

Người trở gót một lần là mãi mãi

Ký ức nào in đậm buổi từ ly

Ta là gió trong một miền rong ruổi

Người là mây phiêu dạt bốn phương trời

Nếu là thương thì ta đâu hờn tủi

Bởi dại khờ…nên nổi nhớ sâu hơn

Rồi kỷ niệm cũng chỉ là sương khói

Dư ảnh nhòa theo những tiếng mưa rơi

Còn ai nữa mà lòng hoài chờ đợi

Kiếp hoa phai từ bận ấy lâu rồi

Đêm nay nữa là tàn bao mong mỏi

Ta đi qua miền nhớ với sợi buồn

Gom ký ức trong đêm trường le lói

Khâu cho lành vết xước đã… hư hao

26/2/2023

Bài thơ: KÝ ỨC THÁNG BA

Bài thơ: ĐI QUA MIỀN NHỚ

KÝ ỨC THÁNG BA

Đêm trở về chầm chậm lối sương giăng

Chị cựa mình lắng nghe nhịp đời trôi khe khẽ

Tháng ba trầm mình trong mùi hương mimosa rực vàng lặng lẽ

Chị gối đầu lên năm ngón ưu tư

Ngày anh đi là một ngày trời trở gió.. tỉ tê

Người đàn bà co quặp mình trong căn nhà trống hoác

Tháng ba bỗng lạnh lùng bởi những cơn gió thốc

Chị cũng lạnh dần theo tiếng gọi của thời gian

Người đàn bà với những vết xước đa đoan

Dấu nổi thăng trầm qua nụ cười nhạt thếch

Dấu cuộc đời mình bằng những lời thơ vụng về ngốc nghếch

Năm ngón tay gầy biết bấu víu vào ai

Tháng ba trời như chưa dứt được nổi u hoài

Cứ nỉ non… cứ võ vàng… nhức nhối

Cứ ghim vào lòng chị những nổi niềm bỏng rát

Về một ngày người quay mặt thờ ơ

Đã chẳng còn ai để chị đợi chờ

Không nợ gì nhau nên tháng ba cũng chỉ còn là hoài niệm

Chị như cánh chim đi lạc trong vùng trời vô định

Cất tiếng hót não lòng trong đêm tối mênh mông

01/03/2023

Bài thơ: TRÊN NHỮNG TÀN PHAI

Bài thơ: KÝ ỨC THÁNG BA

TRÊN NHỮNG TÀN PHAI

Ngày anh xô em ngã xuống bờ vực thẳm sâu

Là ngày đóa phù dung

rã tàn trên dòng sông ngầu đỏ

Em như cánh chim vẫy vùng trong bão tố

Còn anh như cơn lốc đời cứ thế mà ngang qua

Em cắn chặt môi mình cho tiếng khóc chẳng bật ra

Nước mắt lại trở thành dằm ghim vào tim

nhức nhối

Người đàn bà chơi vơi trong màn đêm u tối

Gỡ từng sợi tơ buồn bằng năm ngón xanh xao

Anh, chắc chẳng bao giờ biết nước mắt có màu

Chắc chưa từng biết vị cuộc đời mặn mà đắng chát

Bên kia chiếc cầu chắc anh đang ngập tràn hạnh phúc

Khi quăng bỏ một đoạn tình vào vũng tối…hoang vu

Anh, có những ngày trời trở gió ưu tư

Nổi nhớ như có chân đi rong về miền ký ức

Em thảng nhiên nhận vào lòng mình những muộn phiền

day dứt

Rồi xé toang nổi buồn

rồi đốt sạch dư âm

Người đàn ông ngày xưa chỉ còn là xa xăm

Em đã hong khô trái tim mình bằng nụ cười nhạt thếch

Dấu môi nào đã trở thành trầm tích

Khi lời hẹn thề hóa sỏi đá rong rêu

Anh cũng chỉ còn là người lạ từng yêu

Chỉ còn là cái tên nhạt nhoà như sương khói

Để những khi cơn ác mộng chợt hiện về mỗi tối

Em lại hãi hùng…

khi ký ức …. bừng đau

Bài thơ: GIẤC MƠ HOANG…

Bài thơ: TRÊN NHỮNG TÀN PHAI

GIẤC MƠ HOANG…

Nếu em vẫn còn là một cô gái thanh xuân

Liệu rằng anh có thương em như từng thương cô ấy

Người đã quay lưng lạnh lùng đến vậy

Bỏ anh lại cuối cuộc tình…. với đầy những hoang mang

Nếu em không phải là người mang vết sẹo thời gian

Không phải là người với trái tim đã quá nhiều xây xướt

Liệu rằng anh có cùng em thắp lên mơ ước

Cho ngày dài ngắn lại phút yêu thương

Nếu ta gặp nhau sớm hơn đâu đó một chặng đường

Khi anh và em vẫn trinh nguyên cái thời son trẻ

Liệu rằng mình có bên nhau xây lâu đài diễm lệ

Thương nhau nhiều hơn cái gọi là yêu

Nhưng đó chỉ là những mơ tưởng mỹ miều

Của một mảnh linh hồn trôi lạc lõng

Đêm qua đêm ôm vai mình …. câm lặng

Nén nổi buồn vào trăm vạn câu thơ

Em chỉ là người lạ với những giấc mơ

Chỉ đang cố gồng lên … khâu cho lành… vết xước

Người đến người đi xô ngã em vào vũng đời.. ngầu đục

Rồi ngoảnh mặt lạnh lùng như chưa thuộc về nhau

Nếu có thể em chỉ mong mình có một phép màu

Xoá tan vết bẩn dơ của một thời…nông nổi

Xoá tan những tháng ngày ngập chìm trong tiếc nuối

Day dứt… lỡ làng…hoang hoải… cô đơn

Bao nhiêu con đường mà chẳng thể gặp nhau sớm hơn

Khi vết son đã hoang tàn,em dám nào tơ tưởng

Một bờ vai một bàn tay một mối tình bền vững

Chỉ có thể gọi người từ trong giấc mơ hoang

Đêm nay lại trở về … nằm nghe tiếng cô đơn

Tiếng con mèo già nỉ non ngoài thềm sương loang ướt

Mùa đông sao chưa đi để hồn ta lạnh buốt

Gọi tên người…. một người lạ mà thôi

25/01/2023

Bài thơ: GIẤC MƠ HOANG…

Bài thơ

TIỄN BẬU SANG NGANG

Bậu ôm con sáo sang sông

Những ngày cuối mùa đông cánh đồng trơ gốc rạ

Con sẻ non lạc bầy gục đầu buồn bã

Hót đến bạc lòng mà bậu vẫn thờ ơ

Trăm ngàn câu thơ cũng không thể xóa mờ

Ngày bậu bước qua phía bên kia chiếc cầu… hạnh phúc

Ta lỡ tay đánh rơi trái tim mình vào đáy vực

Ngơ ngác lục tìm

người ta đã từng thương

Bậu đi rồi

mình còn ai nữa mà vương

Nhặt cánh hoa tàn vứt vào lòng sông đỏ

Để nước cuốn trôi nhánh lục bình bé nhỏ

Bậu có bao giờ

nghe nhói ở lòng không

Ngày bậu ôm con sáo sang sông

Là một ngày mùa đông mây mù giăng ngập lối

Ta đứng giữa thinh không nghe tim mình đau nhói

Ừ – ta biết ta chỉ là một kẻ đa đoan

Thôi bậu về đi

ta còn gì đâu một mảnh linh hồn

Rời rã…lụi tàn… ngác ngơ như con sẻ

Gọi đến bạc đầu rồi thu mình lặng lẽ

Viết nốt bản tình buồn đưa tiễn bậu sang ngang

……

Mùa đông mây xám não nề

Cánh chim bạt gió trôi về….xa xăm

Ta buồn cái cuộc trăm năm

Hẹn thề hóa đá… lỡ lầm duyên nhau

18/12/2023

Bài thơ

Bài thơ: EM XIN LỖI

EM XIN LỖI

Em xin lỗi người,em giấu tên anh trong những vần thơ

Viết tiếp nổi mong chờ

của người đã đi qua quãng đời được mất

Mùa đông cứ dùng dằng với những cơn gió heo may thổi về … lạnh thắt

Em se nổi buồn sau bao cuộc đổi thay

Em xin lỗi chính mình vì cứ mãi trắng tay

Khi lũ dơi đang ngủ vùi

là em lại lang thang đi tìm vết nhớ

Nào có ai thương ai mà cứ hoài trăn trở

Vạn câu thề người đã vứt vào đâu?

Em đã tự nhủ lòng mình phải cố quên mau

Sao sáng nay lòng cứ như con chim di lạc vào chốn cũ

Lặng lẽ khóc

lặng lẽ cười bên thềm liễu rũ

Rồi lại vụng về khơi bếp lửa tàn tro

Em đã gạch tên anh ra khỏi bức tranh về cánh đồng mùa hoa cải

Anh có nhớ em

thì xin anh cứ dửng dưng và đừng nhìn lại

Đừng tội tình mà làm đau thêm một mùa đông

Mình cứ thế mà đi lướt qua nhau mãi mãi được không

Dẫu ngoài kia những cơn gió nghịch mùa đang cày xới tung mảnh vườn mơ ước

Dẫu những lời thệ hứa năm xưa cứ cồn cào day dứt

Thì xin người cũng đừng về để bếp tro tàn không cháy lại một lần đau..

12/11/2023

Bài thơ: VỀ HÀ NỘI NHÉ EM

Bài thơ: EM XIN LỖI

VỀ HÀ NỘI NHÉ EM

Em có về Hà Nội với ta không

Ngắm mặt Hồ Tây

lặng im trong mùa đông se lạnh

Hít thật sâu mùi hương hoa sữa dịu dàng mỏng mảnh

Ba sáu phố phường như chìm giữa màn sương

Em có về Hà Nội cùng ta

bước qua những con đường

Cổ Ngư…. nằm im thương những bàn chân tảo tần trong buốt giá

Bước thật chậm cùng ta

Lắng nghe thời gian chảy qua từng kẽ lá

Người nghệ sĩ già thong thả đếm nhịp đời trôi.

Về cùng ta mà nghe rộn rã tiếng cười

Của những vòng xe, của những gánh hàng rong… vội vã

Tất tả ngược xuôi

những con người như chưa từng xa lạ

Mới thấy lòng mình bình an lắm em ơi

Ta ghé lại Hồ Gươm

quên hết đi những phiền não trong đời

Thong dong ngắm đôi bồ câu

như cặp tình nhân quấn quít

Ngửi mùi thơm của đám cúc họa mi

nồng nàn da diết

Bỗng thấy lòng hóa đứa trẻ… hồn nhiên

Bỗng thấy lòng nhẹ nhõm… bình yên

BГЄn gб»‘c sấu giГ

ngắm từng chiếc lá cuối mùa …chao nghiêng mà không buồn như trước

Về Hà Nội đi em

chúng ta cùng nhau bước

Giữa những người tuy lạ mà quen

nghe khúc vọng không tên

Những thanh âm thăng trầm của ngàn năm lịch sử

Bao nhiêu thời gian Hà Nội vẫn sáng bừng như lửa

Dâng cho đời nhiều khúc hát…du dương

05/11/2023

Bài thơ: NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

Bài thơ: VỀ HÀ NỘI NHÉ EM

NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

Em viết gửi cho người lần này nữa rồi thôi

Trời lập đông hoa cải ngồng trổ bông ngút ngắt

Con sáo nhỏ bên sông ru lòng mình…se thắt

Ngậm nổi buồn thương lại những mùa hoa

Anh có về…cho ta nhặt lấy những dại khờ

Gom tất cả thành hành trang xưa cũ

Ta đốt hết cho mùa đông rực lửa

Khơi chút tình thương lại những mùa mưa

Anh có từng yêu không mà sao cứ hững hờ

Vạt cải bên sông .. chờ người… héo hon như màu nắng

Em thương anh như thương mùa đông vắng

Tay em gầy ai sưởi ấm…anh ơi

Những mùa hoa…anh bỏ lại… đâu rồi

Dường như nắng nhuộm lòng em hoang hoải

Hay tại em xót thương mùa hoa cải

Mà nổi buồn se sắt mãi không phai

06/10/2023

Bài thơ: TÌNH KHÚC BUỒN

Bài thơ: NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

TÌNH KHÚC BUỒN

Em sẽ chẳng viết gì về chuyện của đôi ta

Bởi sau tất cả chỉ còn là nước mắt

Hạnh phúc anh mang đi

chỉ còn những điều gai góc

Xát muối vào lòng cho triệu vết thương cay

Em sẽ chẳng viết gì về những lá thư tay

Bởi dư âm là tàn tro nấu sôi lồng ngực tối

Nổi nhớ có chân cứ dẫm bừa không sao cứu rỗi

Dẫu hong khô chiều vẫn không thể phai phôi

Tháng tư trở mình trên những mảnh ghép… đơn côi

Chiều nay con chim hoang giật mình bừng tỉnh

Chẳng muốn níu tay một người không còn bịn rịn

Giữa con đường tình còn ta với chơi vơi

Đã hơn một lần em khóc đến tàn hơi

Cố giữ chút phù du trong cơn sóng cuộc đời… đầy toan tính

Nếu yêu thương là trò chơi thì có gì hờn giận

Vốn dĩ lòng người đã bạc như vôi

Nếu chẳng còn gì thì đành lãng quên thôi

Bám víu nhau chi thêm tội tình người thua cuộc

Tình yêu đó đang mục rữa dần trong cơn lốc

Lạc mất rồi… còn ta … với hư hao

16/4/2023

Bài thơ: PHÔI PHA

Bài thơ: TÌNH KHÚC BUỒN

PHÔI PHA

Ta bé nhỏ giữa muôn trùng sóng vỗ

Nép vào đâu, chiều lộng gió…… không người

Mùa vội vã đi về trên con phố

Ta nhẹ nhàng viết nốt bảng tình ca

Chợt sớm mai người về ngang … rất lạ

Mang yêu thương đã phai tự độ nào

Đời bạc lắm khi buông lời giông bão

Vết thương lành nhưng âm ỉ tàn tro

Người về đi…ta đã lỡ chuyến đò

Cầu hạnh phúc gãy đôi rồi… mấy nhịp

Khúc giao mùa… người đã không về kịp

Còn lại gì ngoài hai chữ “phôi pha”

Biển chiều nay vẫn dậy sóng bao la

Có con thuyền chênh vênh ngoài khơi vắng

Ta chấp nhận một mình trong thinh lặng

Chứ không cần chắp vá mảnh tình phai

Người về đi lối cũ đã chia hai

Phố năm ấy không đợi người dối trá

Cứ mặc ta giữa biển chiều …hoang hoải

Hong cuộc tình trên mảnh vỡ… cô liêu

18/03/2023

Bài thơ: TÌNH YÊU CỦA LOÀI CỎ DẠI

Bài thơ: PHÔI PHA

TÌNH YÊU CỦA LOÀI CỎ DẠI

Có những tình yêu rực rỡ như hoa hồng

Có những tình yêu nồng nàn như hoa lan trắng

Tình yêu của em đơn sơ và thầm lặng

Như loài cỏ ven đường….ngậm những hạt sương non

Tình yêu của em cũng có lắm dỗi hờn

Dẫu không đài các kiêu sa như những nhành hoa màu sắc

Nhưng tình yêu của em vẫn luôn chân thật

Dẫu đã đôi lần,dập nát bởi cuồng phong

Tình yêu của loài cỏ giản đơn nhưng cũng rất ấm nồng

Yêu đến kiệt cùng trái tim,đến nghẹn đắng từng hơi thở

Yệu không tính toan,không sợ lòng mình tan vỡ

Bởi đơn giản một điều cỏ vẫn có trái tim…

Anh à, tình yêu em là loại cỏ dịu êm

Nhẹ nhàng lắng sâu không ồn ào dậy sóng

Nhưng đau lắm khi một ngày anh quay lưng vào vùng trời cao rộng

Bỏ cọng cỏ dại khờ nuốt những hạt sương đêm.

Anh.em không là đóa hồng hay là những nhành Lan

Em chỉ là em thôi, đóa cỏ dại bên đường lặng lẽ

Nhưng sẽ không thôi yêu anh đến khi nào ngừng thở

Bởi đơn giản rằng…cỏ cũng cần lắm yêu thương.,,,

26.10.2023

Bài thơ: TÌNH YÊU CỦA LOÀI CỎ DẠI

Thơ Miền Ký Ức mang một nỗi buồn nhè nhẹ, rất riêng và đi vào lòng người.

Đăng bởi: Mạnh Quân

Từ khoá: 20 Bài thơ hay của nhà thơ Miền Ký Ức

20 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Hoa Lư

Nhà thơ Hoa Lư tên thật là Phạm Thị Huyền sinh năm 1977 ,quê ở Ninh Bình. Hiện nay chị đang kinh doanh, và sinh sống tại Bình Dương. Thơ chị viết rất gần gũi với đời thường nên được khá nhiều người yêu thích. Chủ đề trong thơ chị khá rộng, về quê hương, đất nước con người. chị ành khá nhiều bài viết cho những người thân yêu trong gia đình. chúng mình xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

Bài thơ: CHỚM HẠ

CHб»љM Hбє

Tác giả Hoa Lư

Hạ chớm về mặt trời siêng dậy sớm

Toả bình minh lãng đãng mây trôi

Tiếng chim rúc rích bên đồi

Sương tan nhanh quá cỏ ngồi buồn tênh

Kìa đôi bướm xinh trong nắng mới

Quyện vào nhau bối rối …thiết tha

GiГі hГўy hГўy thб»•i hiГЄn nhГ

Mẫu đơn toả ngát la đà bướm ong

Cải xanh rờn còn trong luống nhỏ

Sắc hoa tươi mắt khó bỏ qua

ThiГЄn nhiГЄn nhЖ° thб»ѓ mГіn quГ

Thanh bình yên ả.. Cho ta ấm lòng

Hạ chớm về.. Phượng còn ấp nụ

Đợi ngày thi đủ sẽ nở bung

Rực lên màu đỏ như tim

Chia tay bạn nhớ về thăm ngôi trường

Hạ về đấy.. đường vui xào xạc

Lá me rơi vọng gác đồn xa

ДђГЄm Д‘ГЄm dЖ°б»›i ГЎnh trДѓng ngГ

Trời trong văn vắt… Sao xa vệt dài….

Ta đón Hạ… Lưu hoài kỷ niệm

Của mỗi mùa riêng của thiên nhiên

Hạ sang chan xuống mọi miền

Hạ khô bỏng rát ….rồi hiền khi mưa

Ngày 17/4/2023

Bài thơ: ĐỢI ANH NHÉ

Bài thơ: CHỚM HẠ

ĐỢI ANH NHÉ

tác giả Hoa Lư

Để anh ôm bờ vai em lần nữa

Siết vòng tay xin trao nửa trái tim

Nửa còn đây dẫn ý trí đi tìm

Dâng non sông đang chìm trong hoạn nạn

Em ở lại nhớ hăng say cùng bạn

Góp sức mình đừng lùi lại khó khăn

Đó là yêu và luôn nhớ về anh

Dù rằng tình mong manh trong lửa đạn

Cơm không no…! Sức tàn anh không nản

Có tiếc gì…đời làm bạn rừng xanh

Lá thư em là thuốc chữa mau lành

Những vết thương chiến tranh vừa cứa cắt

Lần phép này chia tay lòng the thắt

Bóng mây chiều không che mát hai ta

Anh hiểu như lần tiếp… chắc rất xa

Thì em ơi đừng nhạt nhoà khoé mắt

Nói chi nhiều để con tim đau thắt

Nhìn nhau thôi ánh mắt sẽ hiểu lời

Anh nhất định đáp lời khi thắng lợi

Ngày 27/4/2023

Bài thơ: ĐỢI ANH NHÉ

Bài thơ: THÁNG NĂM TRONG TÔI

Bài thơ: ĐỢI ANH NHÉ

THÁNG NĂM TRONG TÔI

Tháng năm vào hạ thật rồi

Mặt trời rực lửa -mây trôi xa dần

Trên không rõ một màu xanh

Trong veo bất tận yên lành sớm mai

Ô kìa nàng gió khoan thai

Thướt tha lướt nhẹ trên vai dáng hồng

Giỡn hoài cánh én trên không

Mải chơi rong ruổi mênh mông chân trời

Hạ Về phượng đỏ môi cười

Ve râm ran hát nhạc lời chia tay

Sổ đây lưu bút giăng đầy

Câu thơ viết vội tình này ý trao

Lời oanh thỏ thẻ ngọt ngào

Tóc thề buông ngả” người trao ngưoi cầm “

Sân trường cây lá bâng khuâng

Khóm hoa lặng lẽ buồn không muốn rời

Tháng năm riêng của đất trời

Cái riêng là “Nắng ” và người chờ nhau

Sân trường ta hẹn mùa sau

Trắng trinh trang vở tô màu tương lai

Ngày 3/5/2023

Bài thơ: VỀ VỚI EM KHÔNG

Bài thơ: THÁNG NĂM TRONG TÔI

VỀ VỚI EM KHÔNG

Anh có về nơi ấy với em không

Biển mênh mông và cánh đồng bất tận

Người Ninh Bình mấy bận ngóng anh qua

Dưới mái nhà… Tình ta thêm thắt chặt

Kim Sơn quê em mùa này đang gặt

Lúa vàng ươm chắc hạt lắm anh ơi

Tiện đường này mời anh ghé về chơi

Thăm miền quê đang thời kỳ đổi mới

Từ đằng xa gió đã đưa hương tới

Vị ngọt ngào ,mùi lúa mới vụ xuân

Cánh chim non chao liệng cánh đồng gần

Thơm rơm rạ quyện chân về thôn ngõ

Quê em đó! Đã hết thời gian khó

Nay chuyển mình đang đổi thịt thay da

Bao rГЄu phong xЖ°a phủ kГ­n mГЎi nhГ

Giờ hóa thành vi-la vườn biệt thự

Đây con sông nằm ưu tư dòng chảy

Uốn cong mình lặng lẽ dưới chân đê

Về với em anh thoả mãn đam mê

Gác bộn bề…. Vui cùng diều no gió

Ngày 5/6/2023

Bài thơ: VỀ NHÉ EM

Bài thơ: VỀ VỚI EM KHÔNG

VỀ NHÉ EM

Tác giả: Hoa Lư

Ngắm sương mờ giăng lạnh lối phố xưa

Đền Ngọc Sơn chiều nay lắc rắc mưa

Ướt nhịp cầu lưa thưa nhành hoa rụng

Về đi em! Ngắm mặt hồ gợn sóng

Chiều Hoàng hôn trầm mặc bóng tháp Rùa

Thoả hít hà mùi thơm hương hoa sữa

Được đắm hồn trong Hà Nội nét riêng

Phù sa bồi đắp mênh mông bãi bờ

Thăm làng hoa khoe sắc đẹp như mơ

Ngắm đồng sen thắm ngẩn ngơ Tây Hồ

Và đưa em qua hàng me phố cổ

Ngụm trà sen nóng hổi nặng tình anh

Cốm xanh hương nếp gói lá sen đồng

Mời em bằng cả chân thành trái Tim

Đêm Hà Nội trăng khuya vầng ngọt lịm

Nơi cuối đường bịn rịn phút chia tay

Anh nhìn em dâng cảm xúc ngất ngây

Trong đôi mắt tin yêu đầy lưu luyến

Ngày 27/11/2023

Bài thơ: VỀ NHÉ EM

Bài thơ: NGÀY LẠNH KHÔNG EM

Bài thơ: VỀ NHÉ EM

NGÀY LẠNH KHÔNG EM

Gửi về anh nơi miền lạnh không tên

Dòng tâm tư trong từng đêm góp nhặt

Bên rèm khuya ánh trăng buông Trầm mặc

Em thương mình hưu hắt giữa trời đông

Trời nơi đây ! mây rải nắng mênh mông

Ngàn tia nắng mà chẳng hồng thêm má

Niềm ưu tư giăng đầy trong vội vã

Em thương nhiều… Muốn gửi nắng cho anh

Ngày không em ! anh nhớ giữ bình an

Mặc thêm áo khi gió tràn qua cửa

Hãy tự mình pha ly cà phê sữa

Cho ấm lòng là khi đó em vui

Ngày không em !xin anh chớ ngậm ngùi

Gắng chan hoà tìm vui trong công việc

Những bóng hồng đi ngang đừng có liếc

Mà em buồn mắt biếc chóng tàn phai

Ngày không em… Chắc sẽ rất là dài

Biết làm sao hai phương trời cách biệt

Xin hiểu rằng dẫu xa nhưng tha thiết

Đã yêu anh ..biền biệt vẫn hoài thương

Ngày 6/12/2023

Bài thơ: MONG MANH

Bài thơ: NGÀY LẠNH KHÔNG EM

MONG MANH

Trăng non nửa mảnh trăng gầy

Dáng nghiêng lặng lẽ bên mây lững lờ

Đêm buồn… Trăng bước vào thơ

Tôi mang ghép lại câu chờ câu thương

Này Trăng… Chắc lại vấn vương

Tình ai vừa thoáng nên thường mộng mơ

Hanh hao nửa cuộc tình hờ

Đêm dài gối lạnh giấc mơ xa dần

Trót mang số kiếp hồng quần

Trời còn xuân thắm.. Sao tâm héo rầu

Ngóng trông dạ nóng tim sầu

Người đi biền biệt.. Quên câu đá vàng

Sông hồ sải bước dọc ngang

Nhớ chăng ai đợi võ vàng đêm nay

TRĂNG NON NỬA MẢNH TRĂNG GẦY

HỒN TÔI NỬA MẢNH MANG ĐẦY ĐAU THƯƠNG

ngày 14/3/2023

Bài thơ: MONG MANH

Bài thơ: CHA

Bài thơ: MONG MANH

CHA

Cha là ánh nắng ban mai

Ấm nồng soi sáng cuộc đời của con

Tập đi trên những lối mòn

Mai ra biển lớn chẳng sờn bão giông

Cha cho trí tuệ mênh mông

Truyền con bản lĩnh không lùi khó khăn

Đức, Trung hiếu thuận người răn

Khoan dung độ lượng nhọc nhằn cũng qua

ДђГіi no cЕ©ng phбєЈi thбє­t thГ

Tôn thầy trọng bạn ấy là chính nhân

Hơn thua đừng có phân vân

Giàu sang nghèo khổ một lần như nhau

Cha là chỗ dựa khi đau

Là gương sáng mãi là cầu con đi

Thân gầy nào có sá chi

Cho con tất cả vì tình thâm sâu

Vì con cha bạc mái đầu

Liêu xiêu vóc dáng áo nhàu lũ lam

Cha cười như ánh trăng rằm

Nhưng con vẫn hiểu người đang nhọc nhằn

Đêm nằm trở giấc băn khoăn

Âu lo cuộc sống mong von đủ đầy

Nghĩa cao phụ tử là đây

Biển trời nào sánh cuộc đời của cha

Giờ con đây đó phương xa

Hoài mong trở lại mái nhà ngày xưa

Được ươm trọn vẹn ước mơ

Có cha có mẹ vô bờ yêu thương

Cha là quả ngọt ngát hương

Cha là hạnh phúc muôn phương con về

Cha là điểm tựa vững bề

Cha là cuộc sống niềm tin yêu đời

Ngày 4/12/2023

Bài thơ: MÙA VU LAN..!

Bài thơ: CHA

MÙA VU LAN..!

Tháng bảy về lòng con nhớ cha mẹ

Cơn mưa chiều rả rích, lá khẽ rơi

Nhớ xưa nhỏ bé nghe lời hát ru

Con bên mẹ, những chiều thu ấm áp

Hết xuân qua là hạ tới thu về

Mẹ của con ! đời bộn bề vất vả

Sống âm thầm có biết ngả nào hơn

Thân thua thiệt mà chẳng hề hờn dỗi

Cả cuộc đời người luôn trong vội vã

Lo đàn con đói khi xa buổi chợ

Tấm thân gầy xác xơ… Đâu có tiếc

Tuổi xuân nào mắt biếc chóng tàn phai

Mẹ ơi…! Đêm qua con thức canh dài

Lòng hồi tưởng mẹ như hai dòng chảy

Chuyện áo cơm, lô hết thảy tương lai

Để hôm nay con vững trãi vào đời

Xin chắp tay khấn nguyện tới ông trời

Ban cha mẹ an lành nơi trần thế

Chiều nay… Gió thu về… Nơi xứ lạ

Lắng lòng mình,nhớ cha mẹ quê xa

Ngày 20/8/2023

Bài thơ: DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Bài thơ: MÙA VU LAN..!

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Tôi trở về vào một ngày chớm hạ

Gió trao mùa lá rắc thoảng đường quê

Sớm bình minh nắng nhẹ rải triền đê

Chiều man mát hoàng hôn về soi bóng

Tôi trở về sau tháng năm mong ngóng

Nắm bàn tay ấm nóng – mẹ hiền ơi

Mẹ ngọt ngào tựa nguồn mát quê tôi

Hiền hoà lắm …như đôi bờ Sông Đáy

Từng kỷ niệm xa xưa bừng trỗi dậy

Khơi tâm tư chợt thấy hạ về qua

GiГі mЖЎn man sГґng chiб»Ѓu sГіng la Д‘Г

Sao thấy yêu mùa hạ… dáng quê hương

Nửa cuộc đời chân mệt mỏi tha phương

Ta xuôi ngược chinh phục đường thiên lý

Khúc sông quê dệt thơ lồng tình ý

Ta nghĩ về mỗi khi thấy cô đơn

Về với quê! về nơi ấy ruộng đồng

Thấy an yên giữa mênh mông con sóng

Nghe trong lòng muốn thêm lần soi bóng

Tìm lại mình bên dòng chảy hồn quê

Ngày 30/4/2023

Bài thơ: EM…

Bài thơ: DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

EM…

Em dấu gì trong mắt

Khi xuân về ngất ngây

Ánh nhìn anh căng đầy

Yêu em từ dạo ấy

Chớm xuân hoa bừng dậy

Cỏ úa bỗng sinh sôi

Em nhẹ bước qua tôi

Hương trinh thầm len lỏi

Tháng ngày qua tôi gói

Niềm riêng cất vào thơ

Con tim ý đợi chờ

Phượng đỏ trời trao ngỏ

Nắng hôn môi em đỏ

Tôi bỡ ngỡ đứng nhìn

Lòng rộn rã con tim

Níu dáng em chiều vắng

Em ơi… tình tôi nặng

Lòng vương vấn hồn say

Đêm giấc ngủ hao gầy

Khói thuốc bay lả lướt

Khép mi trong niềm ước

Thu về bước bên em

Đông sang ngó qua rèm

Hai ta nồng tay ấm

Ngày 2/3/2023

Bài thơ: CẢNH TIÊN

Bài thơ: EM…

CẢNH TIÊN

Vòm cửa vào Hang đá lặn trồi

Lạnh lùng ánh bạc nhũ sẵn bôi

Lấp lánh hồn hoang Tràng An tịch

Lieu trai huyền bí sự thật thôi

Ráng chiều vàng ánh soi sơn nữ

Mặt đầm tĩnh lặng nhẹ thuyền trôi

Dạo cảnh Tràng An chiều vương hạ

Ngỡ lạc cảnh tiên dạ bồi hồi

Bài thơ: MÙA XUÂN TRÊN ĐẤT CỐ ĐÔ

Bài thơ: CẢNH TIÊN

MÙA XUÂN TRÊN ĐẤT CỐ ĐÔ

Xuân vừa về cỏ lau nở trắng

Đất Cố Đô nhuộm nắng tinh khôi

Mầm xanh trải rộng chân trời

Núi rừng hoà nhịp cảnh đời bình an

Gió xuân reo đại ngàn vi vút

Mây lửng lờ đôi phút ngẩn ngơ

Vân Long ấm áp đôi bờ

Yến oanh soi bóng cảnh thơ tại trần

Đất Cố Đô vạn lần Linh ứng

Hồn núi sông minh chứng Quân Vương

Xuân về rạo rực quê hương

Nhìn lau rộ trắng…”chiến trường đâu đây”

Trống đã điểm Cờ đầy đủ sắc

Chốn thiền tịnh trầm mặc uy nghi

Lòng son con cháu nhớ ghi

Trầm thơm dâng tiến quản chi đêm ngày

Xuân còn đó và say ngây ngất

Quê hương mình đẹp nhất bạn ơi

Thanh cao ta giữ đạo đời

Xuân sang tô đẹp đất trời Cố Đô.

Ngày 27/2/2023

Bài thơ: THU VÀ NỖI NHỚ

Bài thơ: MÙA XUÂN TRÊN ĐẤT CỐ ĐÔ

THU VÀ NỖI NHỚ

Nắng cuối hạ gọi thu về man mác

Cuối con đường xào xạc lá vàng rơi

Bước chân quen bỗng lại thấy chơi vơi

Trên lối nhỏ nghe lời ru dịu lắng

Kỷ niệm nào về lại dưới đêm trăng

Mùa thu ấy… Rộ hoa bằng lăng tím

Tay đan tay, nụ hôn đầu ngọt lịm

Dấu yêu này! Tim ấy mãi xốn xang

Chút tình xưa anh cứ mãi vương mang

Lần bên em dưới hàng cây chang nắng

Anh nhớ lắm… Mắt mơ màng hạnh phúc

Mình trao nhau tình thắm thủa trúc mai

Chiều nay! Nắng cuối hạ vẫn đổ hoài

Chân nhẹ bước đong chiều dài nỗi nhớ

Thu sắp về.. Con tim thêm nức nở

Anh xót nhiều cuộc tình lỡ em ơi.

Bài thơ: TẾT XỨ NGƯỜI

Bài thơ: THU VÀ NỖI NHỚ

TẾT XỨ NGƯỜI

Tết xa quê lưng cơm buồn vời vợi

Một bóng mình ngóng đợi chút tình thân

Ba ngày qua tâm trí trỗi phân vân

Nơi quê nhà. ! ai một lần nhắc đến?

Đứa con xa nơi xứ người bận rộn

Chiều ba mươi bề bộn những nghĩ suy

Lo áo cơm công việc…lệ ướt mi

Nỗi tủi thân thoáng ghì lên khuân mặt

Xuân cũng về nơi gọi là đất khách

Cũng đào mai khoe sắc đẹp lung linh

Lòng cô đơn bởi thiếu vắng chút tình

Nhớ người thân! đoàn viên khi xuân đến

Thèm được nghe bao nhiêu lời thương mến

Đành dùng phôn tạm gửi đến mọi người

Nói chưa xong nước mắt lại trực rơi

Câu chúc mừng ngắn thôi đành tạm gác

Nghiệp đời đẩy đưa bỗng hành thân xác

Nẻo đăng trình chẳng đẹp khúc hoan ca

Mấy chục nДѓm chЖ°a Д‘oГ n tụ xuГўn nhГ

Đôi mắt mỏi Tim xót xa nghịch cảnh.

Hoa Lư

Bài thơ: NGƯỜI LÀ NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC

Bài thơ: TẾT XỨ NGƯỜI

NGƯỜI LÀ NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC

Sáng tháng năm mặt trời vừa ửng sáng

Trời trong xanh lơ lửng áng mây hồng

Ngàn tia sáng lấp lánh phía đằng đông

Chim ríu rít, cỏ cây rung đón gió

Làng Kim Liên ! trong thời kỳ gian khó

Đất và người cùng chung phận nhỏ nhoi

Đời lầm than… Nhưng thuận ý đất trời

Sen thơm ngát đón “NGƯỜI ” chào nhân loại

Tháng năm dài tuổi thơ luôn nhẫn nại

Chứng cảnh tàn đất nước phải khổ đau

Tuy bé nhỏ …nhưng tim biết nát nhàu

Tâm trí đã nghĩ nhiều về hiện thực

Lòng quyết tâm trau dồi bao kiến thức

Với ước mong được góp sức của mình

Không quản gì gian khó và hy sinh

Người nhóm lên một tình yêu dân tộc

Tuổi thanh xuân biết bao nhiêu khó nhọc

Dốc sức mình vì sự nghiệp non sông

Cả cuộc đời nguyện ước chỉ một lòng

Nước thái bình toàn dân trong no ấm

Người là thế…luôn mang dòng huyết nóng

Trí vững ,tâm vàng vượt sóng đại dương

Giương lên ngọn Cờ giải phóng quê hương

Một trí nhân sáng ngời trang lịch sử

Tên của người vang lên trong thế giới

Khắp năm châu nổi tiếng HỒ CHÍ MINH

Tài, đức, tâm, bản lĩnh ,sống chân tình

Suốt cuộc đời hy sinh cho Đất Nước

NGƯỜI LÀ NIỀM TỰ HÀO CỦA DÂN TỘC

LГЂ ГЃNH DЖЇЖ NG SOI SГЃNG NHб»®NG ЖЇб»љC MЖ

Ngày 19/5/2023

Bài thơ: NHIỆM VỤ MÀU XANH

Bài thơ: NGƯỜI LÀ NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC

NHIỆM VỤ MÀU XANH

Trước mặt ta là lối mòn rừng thẳm

Và dưới chân sình vũng chẳng là gì

Yêu Quê Hương …trí trai có ngại chi

Dù cầu cụt ta vẫn đi vì nhiệm vụ

Rẽ màn đêm dưới ngàn sao tinh tú

Băng qua vùng bão tố gió giật phanh

Súng trên vai cùng đồng đội bước nhanh

Vòng tuần tra giữ màu xanh biên giới

Trí dũng này như ngọn Cờ phấp phới

Rất hào hùng ta gửi tới Quê Hương

Noi gương sáng khí phách của cha ông

Bảo vệ ruộng đồng núi sông đất tổ

Rừng thiêng, hay sỏi đá làm ta khổ

Sánh làm sao bằng gian khó năm xưa

Đời lầm than trong mưa bom lửa đạn

Mà lập công .. Cả thế giới nghiêng mình

Tuổi trẻ ta trong nhiệm vụ thời bình

Sống xứng đáng với ân tình ĐẤT NƯỚC

Luôn ý thức theo chân người tiếp bước

Trọn trí tâm dâng ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM

ngày 17/12/2023

Bài thơ: KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Bài thơ: NHIỆM VỤ MÀU XANH

KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Đường về quê mẹ xa xăm

Ráng chiều nhuộm đỏ in hằn dấu xưa

Xuân sang vương nhẹ bụi mưa

Đào phai ấp nụ con chưa thể về

Dẫu còn đôi lúc mải mê

Bước đường thiên lý nhiêu khê khối sầu

Nén lòng chẳng phải quên đâu

Tạc trong dạ sắt thắm màu quê hương

Phương xa xuân rộn nẻo đường

Thị thành sang chảnh toàn phường đua chen

Nhớ về quê mẹ mà thèm

Tình thương nồng ấm như Sen ngát đầm

Có đi lặng lẽ âm thầm

Hay cao danh vọng ở tầm Vương Gia

Chбєіng Д‘Гўu bбє±ng б»џ quГЄ nhГ

Cơm dưa rau mắm chan hoà yêu thương

NHÂN SINH TRĂM NGẢ MUÔN PHƯƠNG

VỀ NƠI CẮT RỐN LÀ ĐƯỜNG AN YÊN

Ngày 29/1/2023

Bài thơ: QUÀ CƯỚI CHO CON

Bài thơ: KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

QUÀ CƯỚI CHO CON

Ngày mai con gái lấy chồng

Làm dâu “người lạ” trong lòng âu lo

Thương con tâm mẹ rối vò

Vì còn non nớt… Biết lo nhà người..???

Nhìn con luôn nở nụ cười

Hân hoan hạnh phúc bên người con yêu

Từ nay mẹ hết cưng chiều

Hết la hết mắng… Nhưng nhiều dạy răn

Nhà người giữ nết ở ăn

Nói năng ý tứ con cần lắng nghe

Giờ chồng là chỗ chở che

Vậy nên con nhớ nghe lời bảo ban

Nghĩa tình cao quý hơn vàng

Sống sao cho phải đạo làm con dâu

Vợ – chồng nhớ giữ trọn câu

Trăm năm Nghĩa ái đượm màu yêu thương

Cùng nhau vượt mỏi nẻo đường

Cầm tay chỉ việc – bình thường nghe con

Chung lưng đấu cật lúc son

Khi già thấu hiểu ắt còn trọng nhau

Gia phong nề nếp trước sau

Nhớ lời mẹ dặn không đâu có bằng

Quà cưới mẹ chẳng có vàng

Tặng con chỉ có tấm lòng yêu thương

Chút thôi con sẽ lên đường

Chúc con may mắn ngát hương tình người

Trăm năm hạnh phúc tươi cười

Vẹn toàn tất cả cuộc đời bình an.

Ngày 22/4/2023

Bài thơ: TÌNH NHÂN

Bài thơ: QUÀ CƯỚI CHO CON

TÌNH NHÂN

Tình nhân à! Ta cô đơn lắm đấy

Mùa xuân về còn chưa thấy lòng vui

Lễ tình nhân có lẽ cũng ngủ vùi

Đợi duyên lành qua cánh thư bay tới

Nói nhỏ thôi…. Không ta buồn vời vợi

Đừng rộn ràng khi kẻ lỡ đường yêu

Bước cô liêu như một áng mây chiều

Tình nhân hỡi… Mình còn nhiều trắc trở

Bao xuân rồi con tim yêu không mở

Cứ giam hoài một cõi nhớ thật sâu

Dạ chưa quên bóng dáng mối tình đầu

Tâm trí này lắt lay đâu chịu lắng

Tình nhân ơi… Lại thêm lần xa vắng

Khi cả hai còn cắn đắn chuyện đời

Ta hiểu nhau… Tìm trong giấc mơ thôi

Là còn yêu dù cuối trời xa cách.

Ngay 13/2/2023

Bài thơ: TÌNH NHÂN

Cuộc sống hiện ra rất chân thực qua những vần thơ của tác giả Hoa Lư. Đọc những bài thơ của chị ta thấy thên tin vào những điều tốt đẹp.

Đăng bởi: Hậu Nguyễn Quốc

Từ khoá: 20 Bài thơ hay của nhà thơ Hoa Lư

Thơ Về Tuổi Thơ ❤️️ Quay Về Miền Ký Ức Đầy Hoài Niệm

Thơ Về Tuổi Thơ ❤️️ Quay Về Miền Ký Ức Đầy Hoài Niệm ✅ Dù Bạn Có Trưởng Thành Thì Chắc Hẳn Cũng Không Thể Quên Tuổi Thơ Đã Trải Qua Thật Đẹp

Đầu tiên, chúng tôi giới thiệu đến bạn những Câu Nói Hay Về Tuổi Thơ, mà mỗi khi nhắc về ai cũng đều có chút bồi hồi, xao xuyến

Tôi nhớ những tháng ngày tuổi thơ, nơi mà điều khó nhất phải làm là quyết định xem bây giờ sẽ chơi trò gì.

Cái cảm giác kéo một chú diều giấy chạy ngược gió để sung sướng nhìn nó bay lên, tay không ngừng nới lỏng sợi dây cước rất giống với cảm giác mình nâng đỡ cả bầu trời.

Tuổi thơ tôi là những chiều hè lộng gió, tôi cùng bọn trẻ trong xóm rong ruổi trên những cánh đồng rau xanh mướt.

Nhìn cánh diều bé xíu trên nền trời xanh thẳm, tôi ước muốn một ngày nào đó cũng được bay cao, bay xa như thế, đến với những mảnh đất xa lạ nhưng đầy hấp dẫn.

Nhớ lắm tuổi thơ, tôi được chạy chơi nô đùa với bạn bè, được cùng nhau nhảy dây, ném pháo.

Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp nhất, gói gọn những hồn nhiên, vô tư, không suy nghĩ, không muộn phiền. thật thoải mái.

Tuổi thơ của tôi là những chiều hè đi câu cá cùng lũ bạn, là những trưa hè rủ nhau đi tắm sông, là những buổi chiều chăn trâu trên cánh đồng làng…

Tuổi thơ không phiền muộn, tuổi thơ đầy niềm vui. Trở về với tuổi thơ bằng cách quẳng gánh lo đi và vui sống.

Đọc Thêm ❣️Stt Cuộc Sống❣️ Ý Nghĩa

⏭ Ngoài Bài Thơ Về Tuổi Thơ ❣️ Tham khảo Cap Hay Về Cuộc Đời Hay

Tham khảo bài Thơ Về Tuổi Thơ Của Con, để cùng hoài niệm lại những kí ức khó quên trong lòng mỗi người

⏭ Ngoài Bài Thơ Về Tuổi Thơ ❣️ Chia sẻ Stt Cuộc Sống Muôn Màu Thú Vị

Bài Thơ Về Tuổi Thơ Chăn Trâu, chắc hẳn là chỉ có các bạn ở làng quê mới có được kỷ niệm đẹp này!

Bài thơ sưu tầm

⏭ Ngoài Bài Thơ Về Tuổi Thơ ❣️ Chia sẻ STT Cuộc Sống An Nhiên 

Bài Thơ Về Tuổi Thơ Tôi được chúng tôi chọn lọc và tổng hợp gửi đến bạn đọc

Bài Thơ Trở Về Tuổi Thơ, ai mà không muốn được một lần quay lại ký ức xưa. Nhưng chắc hẳn ý muốn đó chỉ có thể ở trong lòng và cảm xúc của mỗi người

❣️ Một bài hát hay lắng đọng gợi lại những ký ức tuổi thơ thật đẹp

https://youtu.be/KcHqCBJffmk

Một số bài Thơ Nhớ Về Tuổi Thơ đầy những kỷ niệm, vui buồn đầy lắng đọng

⏭ Ngoài Bài Thơ Về Tuổi Thơ ❣️ Tham khảo Stt Thay Đổi Cuộc Sống Hay

⏭ Ngoài Bài Thơ Về Tuổi Thơ ❣️ Tham khảo STT Tiếng Trung Về Cuộc Sống 

❣️ Cùng thưởng thức những bài hát gợi về tuổi thơ thật hồn nhiên, vô tư

https://youtu.be/8tMraV2TZR8

⏭ Ngoài Bài Thơ Về Tuổi Thơ ❣️ Chia sẻ STT Vui Về Cuộc Sống Hay Nhất

Cuối cùng, chúng tôi gửi tặng bạn Bài Thơ Mưa Tuổi Thơ, gợi lại những kỉ niệm khó quên thời ” tắm mưa” cùng lũ bạn

10 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Hoàng Cầm

Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh ngày 22/2/1922 tại xã Phúc Tằng, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, quê gốc xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Thuở nhỏ, ông học tiểu học, trung học đều ở Bắc Giang và Bắc Ninh, đến năm 1938 thì ra Hà Nội học trường Thăng Long. Năm 1940, ông đỗ tú tài toàn phần và bước vào nghề văn, dịch sách cho Tân dân xã của Vũ Đình Long. Từ đó, ông lấy bút danh là tên một vị thuốc đắng trong thuốc bắc: Hoàng Cầm. Ông nổi tiếng với vở kịch thơ Hận Nam Quan, Kiều Loan và các bài thơ Lá diêu bông, Bên kia sông Đuống. Bài thơ Bên kia sông Đuống được chọn vào giảng dạy trong giáo trình trung học phổ thông. chúng mình xin giới thiệu những bài thơ hay của ông

Bài thơ: Cỏ Bồng thi

Cỏ Bồng thi

Bài thơ: Ước nguyện

Bài thơ: Cỏ Bồng thi

Ước nguyện

Bài thơ: Ước nguyện

Bài thơ: Lời của đá

Bài thơ: Ước nguyện

Lời của đá

Bài thơ: Cây tam cúc

Bài thơ: Lời của đá

Cây tam cúc

Cỗ bài tam cúc mép cong congRút trộm rơm nhà đi trải ổChị gọi đôi câytrầu cay má đỏkết xe hồng đưa Chị đến quê EmNghé cây bài tìm hơi tóc ấmEm đừng lớn nữa Chị đừng điTướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửaỔ rơm thơm đọng tuổi đương thìĐứa đượcchinh chuyền xủng xoẻngĐứa thuađáo gỡ ngoài thềmEm đi đêm tướng điều sĩ đỏđổi xe hồng đưa Chị đến quê EmNăm sau giặc giãQuan Đốc đồng áo đen nẹp đỏthả tịnh vàng cưới Chịvõng mây trôiEm đứng nhìn theo Em gọi đôi

Nhà thơ Hoàng Cầm và bài thơ Cây tam cúc

Bài thơ: Quả vườn ổi

Quả vườn ổi

Bài thơ: Nếu anh còn trẻ

Bài thơ: Quả vườn ổi

Nếu anh còn trẻ

Bài thơ: NẾU ANH CÒN TRẺ (Hoàng Cầm)

Bài thơ: Anh đi và em đi

Anh đi và em đi

Bài thơ: Anh đi và em đi

Bài thơ: Hận Nam Quan

Bài thơ: Anh đi và em đi

Hận Nam Quan

Một đêm giăng mờ lạnh lẽo. Tiếng tiêu nào trên ngàn xa văng vẳng trong sương. Trên một khu rừng gần Ải Nam Quan, chi chít cây cối, có một bóng đen vạch cây, rẽ lá tìm đường.Gần chỗ ấy, Nguyễn Phi Khanh bị giam trong một cái cũi lớn. Lúc đó đã nửa đêm. Bốn bề tịch mịch. Duy có tiếng tiêu vẫn réo rắt, não nùng. Thỉnh thoảng có tiếng mõ cầm canh xa xa. Hồi lâu, Phi Khanh hơi cử động và ngồi dậy.Phi KhanhĐây biên giới hai nước thù đẫm máu;Đây Nam Quan… con mắt khép tình thâmLối qua lại của một loài cuồng khấuLà Nam Quan… chua xót bóng nghìn năm.Đây Nam Quan, bốn bề sương lạnh lẽo,Hồn thuở xưa lay động bóng tinh kỳAi đi sứ nơi quê người lẽo đẽoCỏ hoa rừng dâng lệ khóc phân ly?!Đây Nam Quan, những u hồn thấp thoángĐứng đầu non, trông rõi bóng quê hươngĐây Nam Quan, anh hùng xưa lảng vảngTrỏ sang Tàu, vẽ máu trên đường gươm.Đây Nam Quan, nơi tướng quân họ LýĐuổi quân thù để cứu lấy dân sinhLại phóng xá cho giống người tiểu kỷRút binh về, múa tít lưỡi gươm linhĐây Nam Quan, quân Nguyên rời biển máuThoát rừng xương, tơi tả kéo nhau vềSay chiến công, tướng nhà Trần lảo đảoNắng chiều hôm rung động ánh gươm thề.Màu thời gian phất phơ làn khói biếcBóng người xưa lồng lộng tít trời xanhĐến bây giờ Thăng Long nằm đợi chếtĐau lòng ta tiếng gọi dưới trăng thanhNước phá, nhà tan, muôn dân u uất!Biết bao giờ lau sạch máu trên đầu?Mấy cha con như thần vụt tắt,Đường xa xôi, huyết lệ chảy về đâu?(Nguyễn Trãi đi đến, nép vào một bụi cây, lắng nghe)TrãiGóc trời Nam, ánh sao thần vụt tắt,Thành Thăng Long nghi ngút chuyện thương đauPhụ thân ôi! Chiến bào đầy nước mắt,Biết bao giờ lau sạch máu trên đầu?!Phi KhanhAi?TrãiThưa phụ thân, con, đây Nguyễn Trãi!Phi KhanhKìa, đêm khuya sao lại đến tìm cha?TrãiĐêm giá lạnh, quân canh vì trễ nảiCon băng rừng, tìm nẻo đến thăm chúng tôi KhanhĐây là chốn ải địa đầu nước ViệtKhắc trong lòng ghi nhớ hận Nam QuanBao năm trời nằm sương và gối tuyếtCha hằng mong thiên hạ được bình anBên đất khách khi đến giờ nhắm mắtCha sẽ cầu con trả được thù chungNgày mai đây, tấm thân tàn sẽ mấtNhưng linh hồn bay lại với non sôngCon về đi! Cha yên tâm chịu khổ!Con về đi! Đúc thép chống giang sanCha tin chắc đường gươm nơi đất TổSẽ có ngày sáng chói những vinh quangCon về đi!TrãiThưa cha đau đớn lắm,Nỗi chia lìa tê buốt bóng trăng xaNhư thân con có quản gì bụi lấmXin theo hầu thân phụ đến Trung Hoa,Để cùng cha, một mai cùng biết chết,Cùng hai anh chia xẻ nỗi đau buồn.Phi KhanhA! Nguyễn Trãi! Hãy dẹp tình thảm thiếtTrông đằng sau: xương máu ngập giang sơnCha sinh con, nghĩa là gây sức mạnhCha nuôi con, là hy vọng về sauĐến ngày nay, giữa đường cha đứt gánhThì con ôi! Tung kiếm cho quên sầu!Con về đi! Cha vui lòng vĩnh biệtCon về đi! Rửa nhục cho non sôngCon phải nhớ: con là dòng tuấn kiệt,Trong người con cuồn cuộn máu anh hùngTrãiNhưng bên trời, cha cùng anh tắm máuCon lòng nào yên sống giữa quê hươngÔi! Ðại Việt! vào tay loài thảo khấu,Khói nghìn năm thoi thóp trên sa trườngKhắp non sông vừa tàn cơn ác mộngTình yên vui, trăm họ nén đau thươngAi đồng chí trong đám người ham sốngTrên kinh thành lơ lửng một thanh gươm!Kìa nghìn dặm trên đường về thui thủiLưới quân Minh căng đợi khách giang hồMột mãnh hổ chống sao đàn chó sóiThân tan tành bêu máu chợ Kinh ĐôCon xin cha, cho con theo bóng áo,Cùng ôm nhau, cùng chết dưới gươm thùKhông tận trung, thôi đành con tận hiếu,Kiếp này mong khỏi thẹn với nghìn thuPhi KhanhKhông thể được! Định sang Tàu chết nhụcLàm con ma uất hận giữa quê người!Con hèn quá, con làm cha tủi cực,Thôi! Mong gì báo đáp một ngày mai!Giống Đại Việt không bao giờ hèn yếu,Tự nghìn xưa ngẩng mặt lên trời caoÔi! Kiêu hãnh là những trang niên thiếuTự nghìn xưa không nhụt chí anh hào!Gái cùng trai trên non sông gấm vócĐã thêu bằng huyết lệ, bằng gươm đaoNhững trang sử đẹp như vàng với ngọcBóng muôn đời không thẹn với trăng sao!Con là trai mà không bằng nhi nữCha sinh con hổ thẹn với trời xanhMong chết uổng chỉ là người uý tửSống bẽ bàng thêm tủi mặt tài danh.Người trượng phu nên tìm đường mà chếtChết làm sao vang động khắp nghìn phươngChết làm sao cho kẻ thù tiêu diệt!Chết làm sao mà vạn thuở nhớ thương!Kìa cái cchết bậc anh thư ngày trướcMuôn nghìn năm quốc sử ngát trầm hươngCon hãy trả xong thù nhà nợ nước,Muốn theo cha thì chết trên sa trường!Trãi(mơ màng nhìn về phía xa)Ôi! Bóng quê hương ngả nắng chiềuNhững mùa thu cũ gợi thương yêuMái tranh xơ xác, thềm giăng lạnhSân mốc, vườn hoang, gió tịch liêuTre xanh san sát chuyện gươm đaoĐứng rũ tà huy nhuốm máu đàoThép rỉ buồn tênh lời sắt đá,Gươm cùn tựa nguyệt giấc chiêm baoChí khí phai dần trên kỷ niệmNhư đường tơ nhạt nếp thời gianBao giờ dứt lệ quên đau khổTung kiếm nghìn thu quét bạo tàn.Phi KhanhCon yêu quý! Chớ xuôi lòng mềm yếuGác tình riêng, vỗ cánh trở về Nam!Con về đi! Tận trung là tận hiếuĐem gươm mài bóng nguyệt dưới khăn tangNếu trời muốn cho nước ta tiêu diệtThì lưới thù sẽ úp xuống đầu xanhKhông bao giờ! Không bao giờ con chếtVề ngay đi rồi chí toại công thành!Nghĩ đến cha một phương trời ảm đạmThì nghiến răng vung kiếm quét quân thùTrãi con ơi! Tương lai đầy ánh sángCha đứng đây trông suốt được nghìn thu.Trãi(quỳ lạy)Cha nói đến tương lai đầy ánh sángKhiến lòng con bừng tỉnh một cơn mêQuỳ lạy cha, cha lên đường ảm đạmRời Nam Quan, theo gió, con bay về.Phi KhanhÔi! Sung sướng, trời sao chưa nỡ tắtVề ngay đi! Ghi nhớ hận Nam QuanBên Kim Lăng, cho đến ngày nhắm mắtCha nguyện cầu con lấy lại giang san.TrãiHận Nam Quan, biết bao giờ phai nhạt,Biết bao giờ cạn lệ khóc cha giàLúc vĩnh biệt thật trăm nghìn chua xót!Phi KhanhKìa con trông: nắng hé chân trời xa.TrãiChân trời xa!Phi KhanhVề ngay đi Nguyễn TrãiNâng gươm thề, đem quốc sử mà soi.TrãiĐã đến giờ con lìa xa quan ải,Kể từ nay Nam Bắc cách đôi nơi.Phi KhanhĐêm sắp cạn, về ngay đi Nguyễn Trãi,Nhớ Nam Quan là vết máu trên đầu.TrãiĐêm Nam Quan là con dao hai lưỡi,Trích lòng con thành một vết thương sâuTrông phía Bắc thì xót thương dòng máuNgó về Nam thì tan tác gia hươngCàng thảm khốc, càng bền gan chiến đấuBụi hồng bay, quay tít một thanh gươmGiống nòi ấy, nghe lời oanh liệt cũSẽ vùng lên như trận gió điên cuồng!Hỡi quân Minh! Sao không nhìn lịch sửMà vội vàng ngạo nghễ xuống Nam phương?Hãy chờ đấy mà nếm mùi thất bại,Tàn ác đi rồi trả nợ về sau!Hãy chờ đấy, trông sao thần sáng chói,Trong trần ai, ai dễ biết ai đâu!Một ngày mai con tung gươm cất cánhTrời quê hương rực lửa những đêm thiêngCha phù hộ cho con tròn sứ mệnhBại hay thành là theo lệnh Hoàng ThiênMột ngày mai, khi Trãi này khởi nghĩa,Kéo cờ lên, phấp phới linh hồn chaGạt nước mắt, con nguyện cầu cùng thiên địa,Một ngày mai, con lấy lại sơn hà.Phi KhanhMáu anh hùng! Trôi đi mà rửa nhục,Kìa con trông: nắng nhuộm chân trời xa.TrãiCon xin về, mài gươm chờ báo phục.Phi KhanhCha mỉm cười nhắm mắt bên Trung Hoa.TrãiTình phụ tử chia lìa, ai nín khócBóng đêm tàn cay đắng tấm lòng con!Trời thẳm xa, đoạt mất quyền hoạ phúc.Phi KhanhKìa con trông: nắng xoã trên đầu nonTrãiTrên ngọn núi, nắng phơi màu hy vọngCon biết rồi, bóng dáng của nghìn xưaCon hiểu rồi, linh hồn cha cao rộngSẽ bay về theo lớp gió mây đưaTiếng chim ca vang lừng, sao mãnh liệt!Gió bình minh phơi phới tuổi thanh xuân(lùi dần vào các khóm cây)Kính chúc cha lên đường sang cõi chết,Vui từ nay cho đến lúc ly trần.(Tiếng tiêu vẫn mơ màng, gió sớm nổi lên, Phi Khanh quắc mắt nhìn theo con)

Kịch thơ Hận Nam Quan

Bài thơ: Lá diêu bông

Lá diêu bông

Chuyện tình lá diêu bông ‬‏- Nhạc Nguyễn Tiến -Thơ Hoàng Cầm

Bài thơ: Bên kia sông Đuống

Bên kia sông Đuống

Em ơi! Buồn làm chiAnh đưa em về sông ĐuốngNgày xưa cát trắng phẳng lìSông Đuống trôi điMột dòng lấp lánhNằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳXanh xanh bãi mía bờ dâuNgô khoai biêng biếcĐứng bên này sông sao nhớ tiếcSao xót xa như rụng bàn tayBên kia sông ĐuốngQuê hương ta lúa nếp thơm nồngTranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trongMàu dân tộc sáng bừng trên giấy điệpQuê hương ta từ ngày khủng khiếpGiặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tànRuộng ta khôNhà ta cháyChó ngộ một đànLưỡi dài lê sắc máuKiệt cùng ngõ thẳm bờ hoangMẹ con đàn lợn âm dươngChia lìa trăm ngảĐám cưới chuột đang tưng bừng rộn rãBây giờ tan tác về đâu?Ai về bên kia sông ĐuốngCho ta gửi tấm the đenMấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yênNhững hội hè đình đámTrên núi Thiên ThaiTrong chùa Bút ThápGiữa huyện Lang TàiGửi về may áo cho aiChuông chùa văng vẳng nay người ở đâu?Những nàng môi cắn chỉ quết trầuNhững cụ già phơ phơ tóc trắngNhững em sột soạt quần nâuBây giờ đi đâu, về đâu?Ai về bên kia sông ĐuốngCó nhớ từng khuôn mặt búp senNhững cô hàng xén răng đenCười như mùa thu toả nắngChợ Hồ, chợ Sủi người đua chenBãi Trầm Chỉ người giăng tơ nghẽn lốiNhững nàng dệt sợiĐi bán lụa mầuNhững người thợ nhuộmĐồng Tỉnh, Huê CầuBây giờ đi đâu, về đâu?Bên kia sông ĐuốngMẹ già nua còm cõi gánh hàng rongDăm miếng cau khôMấy lọ phẩm hồngVài thếp giấy đầm hoen sương sớmChợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợnKhua giầy đinh đạp gẫy quán gầy teoXì xồ cướp bócTan phiên chợ nghèoLá đa lác đác trước lềuVài ba vết máu loang chiều mùa đôngChưa bán được một đồngMẹ già lại quẩy gánh hàng rongBước cao thấp trên bờ tre hun hútCó con cò trắng bay vùn vụtLướt ngang dòng sông Đuống về đâu?Mẹ ta lòng đói dạ sầuĐường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơBên kia sông ĐuốngTa có đàn con thơNgày tranh nhau một bát cháo ngôĐêm líu ríu chui gầm giường tránh đạnLấy mẹt quây trònTưởng làm tổ ấmTrong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấmÚ ớ cơn mêThon thót giật mìnhBóng giặc dày vò những nét môi xinhĐã có đất này chép tộiChúng ta không biết nguôi hờnĐêm buông xuống dòng sông ĐuốngCon là ai? – Con ở đâu về?Hé một cánh liếp- Con vào đây bốn phía tường cheLửa đèn leo lét soi tình mẹKhuôn mặt bừng lên như dựng giăngNgậm ngùi tóc trắng đang thầm kểNhững chuyện muôn đời khôn nói năngÐêm buông sâu xuống dòng sông ÐuốngTa mài lưỡi cuốcTa uốn lưỡi liềmTa vót gậy nhọnTa rũa mác dàiTa xây thành kháng chiến ngày maiLao xao hàng cây bụi chuốiIm lìm miếu đổ chùa hoangChập chờn đom đóm bay ngangBáo tin khủng khiếpCho giặc kinh hoàngTừng từng tiếng súng vang vangTrong đêm khuya thoảng cung đàn tự doThuyền ai thấp thoáng bến HồXoá cho ta hết những giờ thảm thươngĐêm đi sâu quá lòng sông ĐuốngBộ đội bên sông đã trở vềCon bắt đầu xuất kíchTrại giặc bắt đầu run trong sươngDao loé giữa chợGậy lùa cuối thônLúa chín vàng hoe giặc mất hồnĂn không ngonNgủ không yênĐứng không vữngChúng mày phát điênQuay cuồng như xéo lên đống lửaMà cánh đồng ta càng chan chứaBao nhiêu nắng đẹp mùa xuânGió đưa tiếng hát về gầnThợ cấy đánh giặc, dân quân cày bừaTiếng bà ru cháu xế trưaChang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu“À ơi… cha con chết trận từ lâuCon càng khôn lớn càng sâu mối thù”Tiếng em cắt cỏ trại tùCăm căm gió rét mịt mù mưa bay“Thân ta hoen ố vì màyHờn ta cùng với đất này dài lâu…”Em ơi, đừng hát nữa lòng anh đauMẹ ơi, đừng khóc nữa dạ con sầuCánh đồng im phăng phắcĐể con đi giết giặcLấy máu nó rửa thù nàyLấy súng nó cầm trong tayMỗi đêm một lần mở hộiTrong lòng con chim múa hoa cườiVì nắng sắp lên rồiChân trời đã tỏSông Đuống cuồn cuộn trôiĐể nó cuốn phăng ra bểBao nhiêu đồn giặc tơi bờiBao nhiêu nước mắtBao nhiêu mồ hôiBao nhiêu bóng tốiBao nhiêu nỗi đờiBao giờ về bên kia sông ĐuốngAnh lại tìm emEm mặc yếm thắmEm thắt lụa hồngEm đi trẩy hội non sôngCười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.Việt Bắc, tháng 4-1948Bài thơ này được sử dụng trong chương trình SGK Văn học 12 giai đoạn 1990-2006.Nguồn: Bên kia sông Đuống, NXB Văn hoá, 1983

Bên kia sông Đuống Hoàng Cầm

“Những khao khát của Hoàng Cầm là khao khát nghiêm cẩn. Cũng chính những khát vọng ấy đã giúp ông vượt qua bao trắc trở thị phi bi kịch không đáng có trên con đường văn học. Và giờ đây, khát vọng vẫn nâng đỡ cho ông chống chọi với bệnh tật hiểm nghèo, với gánh nặng tuổi tác, giành lại những phút giây sáng tạo cuối cùng. Hôm qua, ông lại vừa đọc cho tôi nghe mấy bài thơ mới, và vẫn còn tiếp tục sửa chữa. Nhìn ông tóc bạc, da trắng, môi son và cặp mắt ánh lên những tia sáng đắm đuối, tôi như thấy cả thời tuổi trẻ của ông vẫn còn song hành cùng ông trên con đường văn chương đầy mê đắm.” – Nguyễn Trọng Tạo

Đăng bởi: Nhiên Mục

Từ khoá: 10 Bài thơ hay của nhà thơ Hoàng Cầm

15 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Phan Thị Tuyết Vân

Nhà thơ Phan Thị Tuyết Vân nick facebook Giọt Mưa Thu sinh ngày 24-2-1969. Chị vốn là học sinh trường THPT Chuyên Nguyễn Huệ Hà Đông. Hiện nay chị đang làm Kinh doanh ở Hà Nội. Chị là một nhà thơ rất được yêu thích trên mạng xã hội. Thơ chị viết nhiều đề tài khác nhau nhưng chủ yếu là về tình yêu đôi lứa và Hà Nội. Thơ chị luôn nồng nàn đằm thắm khiến cho người đọc cảm nhận được một hồn thơ sâu lắng. chúng mình xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

Bài thơ: XUÂN VÀ EM.

XUÂN VÀ EM.

Thơ Phan Thị Tuyết Vân

Hà nội, 23/2/2023

Em ước mình là một cánh hoa xinh.

Khi xuân đến nở khoe mình rực rỡ.

Cùng cánh én níu lòng nghe đêm thở.

Xuân trở mình mong đợi những lời yêu.

Em muốn mình thắm mãi bờ môi kiêu.

Khi nỗi nhớ và tình yêu trỗi dậy.

Từng giây phút tim hồng như nhận thấy.

Chút mơ màng chút ngây dại vì ai.

Muốn duyên mình thắm mãi chẳng nhạt phai.

Khi miền nhớ đan cài trong tiềm thức.

Phút gần gũi, phút cuồng say có thực.

Làm khát khao rạo rực trái tim hồng.

Suốt đời này anh có biết hay không.

Em muốn gửi chút hương yêu e lệ.

Mọi cảm giác đang rung lên khe khẽ.

Để nhớ thương dâng lặng lẽ trong lòng.

Em muốn mình là nỗi nhớ niềm thương.

Để anh thấy em là người quan trọng.

Xuân đã đến tim yêu trào cuộn sóng .

Ướp hương tình…

Trong đắm đuối nồng say…!

Bài thơ: BÀI THƠ GỬI CHO ANH.

Bài thơ: XUÂN VÀ EM.

BÀI THƠ GỬI CHO ANH.

Hà nội, 23/11/2023

Anh có thấy trong bài thơ em viết.

Tiếng sáo diều da diết giữa đồng quê.

Hương nồng nàn lan tỏa khắp triền đê.

Như chất chứa biết bao điều muốn ngỏ.

Anh có thấy bài thơ vọng tiếng gió.

Ráng chiều tà nhuộm đỏ những hàng cây.

Bài hát ru bữa cơm tối sum vầy.

Lời nhắn nhủ chứa đầy từng câu chữ.

Anh có thấy trong bài thơ ấp ủ.

Mối duyên tình em giữ đã bao lâu.

Vẫn trinh nguyên như thuở mới ngày đầu.

Thấy trăn trở tình Ngưu Lang- Chức Nữ.

Anh có thấy bao điều em nhắn gửi.

Góc bình yên chất chứa những ngọt ngào.

Mùi hương nồng gắn quyện cả khát khao .

Như lũ trẻ ào ào trên đồng cạn.

Anh có thấy tim yêu đầy lãng mạn .

Dậy men say sóng sánh giấc mơ tình.

Ánh trăng thề từng đêm chiếu lung linh.

Muốn níu lại…

Bóng hình người yêu dấu…!

Bài thơ: BÀI THƠ GỬI CHO ANH.

Bài thơ: ANH CÓ YÊU HÀ NỘI NHIỀU…NHƯ ANH ĐÃ YÊU EM…!

Bài thơ: BÀI THƠ GỬI CHO ANH.

ANH CÓ YÊU HÀ NỘI NHIỀU…NHƯ ANH ĐÃ YÊU EM…!

Hà nội, 12/3/2023

Hà Nội nồng nàn khi nắng xuân trải dài trên phố.

Xa nhau rồi…

…Có lúc nào anh chợt nhớ đến em.

Tiếng lá rơi trăn trở rớt bên thềm.

Vẳng tiếng rao đêm qua ô cửa..

Khép hờ.. thao thức.

Khúc thụy du ngược tìm về ký ức.

Vĩ cầm buông lơi.. giấu nỗi nhớ vào đêm.

Hương Ngọc lan cứ lặng lẽ âm thầm.

Tỏa dịu nhẹ ngập tràn con phố vắng.

Hà Nội của em như bài ca trầm lặng.

Khúc tự tình chìm đắm một giấc mơ.

Ghế đá công viên vẫn heo hắt đợi chờ.

Bóng liễu rủ buông khi xuân về chạm cửa.

Hà Nội đợi…phố chờ

……. mùa yêu thương lần nữa.

Se sắt cuối đông khẽ cựa mảnh trăng gầy.

Hoàng hôn chiều tia nắng nhạt lắt lay.

Cứ quẩn quanh níu chân ai dừng bước.

Miền thương nhớ cồn cào trong lồng ngực.

Hanh hao buồn lấm tấm hạt mưa rơi.

Con tim yêu nghe tiếng gió thầm thì.

Cứ nhắc nhở… lời yêu xưa đã hứa.

Góc phố nhỏ vẫn nhớ mùa hoa sữa.

Anh có yêu Hà Nội nhiều…..

…. như anh đã yêu em…!!!

Bài thơ: TRẢ LẠI EM.

Bài thơ: ANH CÓ YÊU HÀ NỘI NHIỀU…NHƯ ANH ĐÃ YÊU EM…!

TRẢ LẠI EM.

Hà nội, 9/3/2023

Ai trả em tháng ba mùa xoan tím.

Mùa yêu xưa chúm chím những nụ hồng.

Có lúc nào anh chợt nhớ em không.

Con đường nhỏ đôi mình cùng chung lối.

Ai trả em hương bưởi thơm mỗi tối.

Mùi say nồng làm bối rối chân ai.

Dù cách xa nỗi nhớ vẫn đan cài.

Những kỷ niệm kéo dài theo năm tháng.

Ai trả em vầng trăng khuya lãng mạn.

Dệt áng thơ lai láng phút phiêu bồng.

Nắng trải dài cùng đưa tiễn mùa đông.

Mái tóc mây bềnh bồng in dấu ái.

Ai trả em vòng tay ôm mãi mãi.

Nhớ mong nhiều khắc khoải đến lắt lay

Anh trả em…. trả đến hết kiếp này.

Trả em cả…..

Bài thơ: ANH CÒN NỢ EM

Bài thơ: TRẢ LẠI EM.

ANH CÒN NỢ EM

Hà nội, 14/10/2023

Anh còn nợ em nỗi nhớ không tên.

Ngọn gió heo may thổi về qua phố.

Cúc họa mi vào mùa chớm nở.

Thu níu lòng dang dở một chữ yêu.

Anh còn nợ em sợi nắng cuối chiều.

Để ru ngủ giấc mơ phiêu lặng lẽ.

Đưa tay đón chiếc lá rơi nhè nhẹ.

Đông sắp về làm nghiêng ngả vần thơ.

Anh còn nợ em một góc tim chờ.

Cho nỗi nhớ bơ vơ về gõ cửa.

Muốn níu lại sợ mùa sang lần nữa.

Khúc dương cầm bị lạc giữa hồn thu.

Anh còn nợ em một tiếng hát ru.

Kỷ niệm cũ một mùa hoa cúc đợi.

Nụ hôn vội cho lòng ai bối rối.

Gọi mùa về làm nỗi nhớ cong vênh.

Anh còn nợ em hơi ấm mùa đông.

Loang sắc tím bềnh bồng trên mắt nhớ.

Giọt sương muộn làm ướt mềm lá cỏ.

Anh nợ em hoài …

Để lỡ cả tình thu…!

Bài thơ: ANH CÒN NỢ EM

Bài thơ: EM KỂ ANH NGHE VỀ HÀ NỘI

Bài thơ: ANH CÒN NỢ EM

EM KỂ ANH NGHE VỀ HÀ NỘI

Hà nội, 5/1/2023

Em sẽ kể anh nghe về Hà Nội.

Bóng Tháp rùa vời vợi dưới trăng đêm.

Đền Ngọc Sơn hàng liễu rủ bên thềm.

Lắt lay nhớ vòng tay ôm vội vã.

Cúc Họa mi gọi đông về hối hả.

Gió bấc chen ngang bứt rụng lá ven đường.

Thoảng hương nồng mùi hoa cỏ còn vương.

Để Hà Nội thêm mùa thương mùa nhớ.

Em sẽ kể anh nghe trên từng góc phố.

Đông chạm về làm ngõ nhỏ phôi phai

Níu kéo nghiêng se sắt một hình hài.

Từng ký ức chạy dài theo năm tháng.

Nơi phố cổ ánh trăng đêm chạng vạng.

Heo hắt gầy vang vọng tiếng rao đêm.

Một mùa thương sao chẳng thấy êm đềm.

Cho tim nhỏ mang nỗi niềm sâu lắng.

Hà Nội nhớ ai để sương khuya rớt rụng.

Cơn gió dỗi hờn nũng nịu gót chân.

Vẳng bên tai tiếng ai đó thì thầm.

Muốn được chạm hương thơm mùi hoa sữa.

Em đã kể anh nghe khi gió lùa ngang cửa.

Nỗi nhớ giăng mành lần nữa….

Quyện tim yêu…!

Bài thơ: CHIỀU DÀI NỖI NHỚ

Bài thơ: EM KỂ ANH NGHE VỀ HÀ NỘI

CHIỀU DÀI NỖI NHỚ

Hà nội, 9/1/2023

Phố chẳng đủ dài đo nỗi nhớ về anh.

Để hạt nắng cứ tròng trành rơi vãi.

Hạt sương sớm cũng giận hờn khắc khoải.

Nép lặng thầm dưới tán lá ngủ quên.

Phố chẳng đủ dài để ôm trọn ánh trăng đêm.

Cho ký ức lại thêm lần thức dậy.

Anh có nhớ nụ hôn yêu ngày ấy.

Đến bây giờ sao vẫn thấy nồng say.

Hà Nội chiều lất phất hạt mưa bay.

Mùa qua phố lắt lay theo nỗi nhớ.

Hương Ngọc lan dịu dàng trong ngõ nhỏ.

Anh không về đêm gió trở nhiều hơn.

Phố chẳng đủ dài để ôm trọn mùa thương.

Cho mắt ướt lại vương đầy kỷ niệm.

Miền yêu dấu cứ ùa về xâm chiếm.

Mảnh trăng thề….

Loang màu tím đam mê…!

Bài thơ: CHIỀU DÀI NỖI NHỚ

Bài thơ: TÔI MUỐN

Bài thơ: CHIỀU DÀI NỖI NHỚ

TÔI MUỐN

Hà nội, 26/1/2023

Tôi muốn thêu màu nắng.

Vào làn tóc mây bay.

Muốn ủ những men say.

Trong tận cùng hơi thở.

Muốn thêu từng sợi nhớ

Vào sóng mắt long lanh.

Muốn dệt ước mơ thành.

Miền yêu thương lãng mạn.

Níu mùa trăng hò hẹn.

Dệt lên tấm lụa vàng.

Giữa biển nhớ mênh mang.

Khẽ khàng ươm sắc tím.

Muốn bờ môi ngọt lịm.

Nồng nàn toả hương yêu.

Thêu dệt áng mây chiều.

Phiêu diêu trong miền nhớ.

Muốn buồng tim thắm đỏ .

In bóng một người thương.

Điểm tô sắc má hường.

Gọi ánh dương bừng toả…!

Bài thơ: CHẠM

Bài thơ: TÔI MUỐN

CHẠM

Hà nội, 26/3/2023

Chạm một chút mênh mang.

Xuân mơ màng trải nắng.

Thả nốt thương trầm lặng.

Bông bưởi trắng tần ngần.

Chạm một chút mưa xuân.

Cây hé mầm mắt lá.

Mùa bước đi lơi lả.

Như ghẹo cả đất trời.

Chạm một chút chơi vơi.

Sao cả đời nhung nhớ.

Níu lòng nghe đất thở.

Bóng mờ ảo khuông chiều.

Chạm vào giấc mơ phiêu.

Khắc trên miền kỷ niệm .

Mảnh trăng thề tìm kiếm.

Khoảng trời tím mộng mơ …!!!

Bài thơ: HÀ NỘI PHỐ.

Bài thơ: CHẠM

HÀ NỘI PHỐ.

Hà nội, 5/4/2023

Tháng tư ơi Hà Nội phố hao gầy.

Xuân thả nắng mang mùa đi ở đợ.

Sóng Hồ Tây nhớ bầy Sâm Cầm nhỏ.

Kỷ niệm yêu vời vợi mảnh trăng thề.

Cây bàng già lặng lẽ ngắm phố đêm.

Khúc thụy du âm thầm buông nốt lặng.

Làn tóc xõa lao xao hờn gọi nắng.

Giấu dư âm chìm đắm mắt môi mềm.

Bông bưởi vẫn nhẹ nhàng toả hương mê.

Góc phố đợi cong vênh trên miền nhớ.

Có phải tại giọt nắng chiều loang lổ.

Để tháng tư mắc nợ khúc giao mùa.

Phím dương cầm ai dạo giữa cơn mưa.

Một chút nhớ trên lối xưa tìm kiếm.

Mùa hoa cải ngược về theo hoài niệm.

Khoảng trời thương loang sắc tím đợi chờ.

Tháng tư về để ngõ phố ngẩn ngơ.

Hương tình yêu dịu dàng vương làn tóc.

Từng sợi nắng long lanh dư vị ngọt.

Chút nhớ thương …

Chìm đắm góc tim hồng…!!!

Bài thơ: BỖNG DƯNG.

Bài thơ: HÀ NỘI PHỐ.

BỖNG DƯNG.

Hà nội, 15/4/2023

Bỗng dưng

Trời đổ cơn mưa.

Bỗng dưng ngập lối

Đường xưa em về.

Lạc cõi u mê.

Bỗng dưng lại nhớ

Lời thề của ai.

Thổn thức đêm dài.

Bỗng dưng sợi nhớ

Đan cài áng thơ.

Lòng dạ ngẩn ngơ.

Bỗng dưng lại thấy

Thẫn thờ con tim.

Lại muốn đi tìm.

Giấc mơ phiêu lãng

Ẩn chìm mắt xanh.

Hương bưởi, hương chanh.

Toả thơm ngào ngạt

Ủ làn…. tóc mây….!!!!

Bài thơ: GÓI KỶ NIỆM YÊU.

Bài thơ: BỖNG DƯNG.

GÓI KỶ NIỆM YÊU.

Hà nội, 12/7/2023

Em gói màu Hoàng hôn.

Ủ lên men tình nhớ.

Gói màu xanh hoa cỏ.

Cài lên sóng tóc mây.

Em gói kỷ niệm đầy.

Ghé miền yêu ký ức.

Hạ nồng say đỏ rực.

Loang màu tím trinh nguyên

Em gói nụ cười xinh.

Gửi đến người thương nhớ.

Gói vầng trăng sáng tỏ.

Ươm mộng thắm trang đài.

Gói tia nắng ban mai.

Ru miên vào giấc mộng.

Nốt nhạc buông trầm bổng

Ve vuốt nhịp tim chờ.

Em gói cả vần thơ.

Giấu trong chiều nhạt nắng.

Gói hương tình lãng mạn

Quyện đắm cõi đam mê.

Em gói cả câu thề.

Cất vào con tim nhỏ.

Vọng sâu trong miền nhớ.

Rung động… Sóng tình yêu

Bài thơ: EM ĐI TÌM

Bài thơ: GÓI KỶ NIỆM YÊU.

EM ĐI TÌM

Hà nội, 29/10/2023

Em đi tìm mùa yêu đã phôi phai.

Từng nỗi nhớ đan cài trong giấc lạc.

Thu lỗi hẹn để lá vàng xao xác.

Ngẩn ngơ tìm những ký ức đi hoang.

Em đi tìm từng ngọn gió lang thang.

Đã cuốn đi vầng trăng xưa ước hẹn.

Trên lối vắng bản tình ca nghèn nghẹn.

Bờ môi mềm nhớ lắm một nụ hôn.

Em tìm anh trong nỗi nhớ bồn chồn.

Chuông đã đổ hoàng hôn chiều tắt nắng.

Những kỷ niệm trên từng con phố vắng.

Cứ hiện về đọng lắng giấc mơ yêu.

Em đi tìm trong vệt nắng liêu xiêu.

Một hình bóng của người yêu thuở ấy.

Con sóng vỗ cứ âm thầm che đậy.

Những giận hờn thương nhớ bấy lâu nay.

Bài thơ: CÓ MỘT MÙA MANG NỖI NHỚ.

Bài thơ: EM ĐI TÌM

CÓ MỘT MÙA MANG NỖI NHỚ.

Hà nội, 28/9/2023

Heo may về mang nỗi nhớ vào thơ.

Góc phố nhỏ nồng nàn hương hoa sữa.

Bầy sẻ nâu đang tìm nơi trú ngụ.

Ngơ ngác buồn khi lá trút từng cơn.

Cũng tại anh làm em mãi giận hờn.

Dâng cuộn sóng cồn cào lên mắt nhớ.

Mưa ướt đẫm để vương sầu lối nhỏ.

Gió thu tràn ngai ngái toả hương bay.

Có một mùa mang niềm nhớ lắt lay.

Vẫn phảng phất đâu đây mùi cỏ dại.

Thấy day dứt một nỗi buồn xa ngái.

Thu trở mình níu mãi buổi bình minh.

Góc phố buồn dường như cũng lặng thinh.

Tia nắng cuối bồng bềnh trong chiều vắng.

Tiếng chim hót cũng chìm vào khoảng lặng.

Có một mùa…

Đọng lắng giấc mơ yêu…!

Bài thơ: TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

Bài thơ: CÓ MỘT MÙA MANG NỖI NHỚ.

TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

Hà nội: 1/1/2023

Đông tràn về trên phố nhỏ chiều nay .

Em vẫn nhớ hương nồng say một thuở.

Có phải tại cơn mưa về ngang cửa.

Gió chuyển mùa làm hoa sữa rụng rơi.

Tiếng dương cầm trong quán vắng chơi vơi .

Gợi ký ức của một thời mê đắm.

Lá xao xác giữa màn đêm xa thẳm.

Hanh hao buồn in đậm nỗi nhớ thương.

Màu thời gian đã nhuộm tím cung đường.

Mùa trở gió vấn vương chiều bóng đổ.

Em đã lạc giữa hàng ngàn nỗi nhớ.

Sợ đông về lại trăn trở xô nghiêng.

Có phải vì dang dở mối tơ duyên.

Nên hạt nắng cũng quyện màu tím biếc.

Mùa gió chướng thôi không còn khắc nghiệt.

Câu thơ tình vẫn thắm thiết tình nhau.

Đã qua rồi những ngày tháng mưa ngâu.

Mang kỷ niệm….

Gắn hai đầu …..

NỖI NHỚ….!

Bài thơ: TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

Thơ Phan Thị Tuyết Vân da diết nồng thắm ẩn chứa một hồn thơ lãng mạn và nồng nàn. Thơ chị luôn mang đến cho độc giả một niềm tin vào cuộc sống và tình yêu.

Đăng bởi: Trần Ngọc Tuyền

Từ khoá: 15 Bài thơ hay của nhà thơ Phan Thị Tuyết Vân

20 Bài Thơ Hay Viết Về Lời Ru

Một trong những niềm hạnh phúc giản dị và thanh khiết mà con người có được ngay từ thuở thơ bé là ngủ yên trong vòng tay người mẹ. Bởi trong hơi ấm yêu thương, mỗi lần bất chợt bé cựa mình, cùng với đôi bàn tay dịu dàng vỗ về con trẻ, người mẹ lại cất tiếng ru ngọt ngào, tha thiết. Lời ru của mẹ bao giờ cũng rất bình dị và tràn ngập tình thương yêu tạo nên thế giới êm đềm và thuần hậu cho con trẻ trong những ngày thơ ấu. Cùng với dòng sữa ngọt ngào, lời ru của mẹ đã dưỡng dục thể chất và tinh thần của con trẻ trong một tất yếu sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn. Những lúc nằm trong ánh mắt dịu hiền, được đôi bàn tay mềm mại âu yếm vừa xoa lưng vừa đưa nôi và nghe lời ru của mẹ chính là khoảng thời gian con người hưởng sự bình an trọn vẹn, thấm tháp tình yêu và khát vọng của cuộc đời người mẹ. Vì vậy, vào những giờ phút bất ổn nếu có trong cuộc sống, nhiều người thường hay cồn cào nhớ và mong được nghe lời ru từ mẹ. chúng mình xin chân giới thiệu những bài thơ hay viết về lời ru.

RU EM MÙA THU!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Hà nội, 13/9/2023

RU ANH

RU EM MÙA THU!

Thơ Lan Vương

LV 16/8/2023

RU ANH

TRƯỚC BIỂN LỜI RU

RU ANH

Thơ Trần Nguyên Soái

1.8.17

LỜI RU

TRƯỚC BIỂN LỜI RU

Thơ Chu Long

Người ru con có biết không?Tôi nghe mà thấy đau lòng, lời ru!

LỜI RU CỦA ANH ..

LỜI RU

Thơ Trần Tuyết Tuyết

LỜI RU CỦA ANH ..

LỜI RU CỦA MẸ

LỜI RU CỦA ANH ..

Thơ Nguyễn Thị Hồng Hạnh

29/4/2023

NGHĨA TÌNH

LỜI RU CỦA MẸ

Thơ Cúc Họa Mi

NGHĨA TÌNH

EM RU GÌ

NGHĨA TÌNH

Thơ Đào Mạnh Thạnh

Hải Phòng 29-4-2023

Bài thơ: Ầu ơ – Phạm Quang Thu

EM RU GÌ

бє¦U Ж

Thơ: Phạm Quang Thu

Bài thơ: MẸ DÀNH LỜI RU – Nguyễn Đình Cường

Nguyễn Đình Cường.

Bài thơ: Tự ru mình – Phan Huy Hùng

——

Bài thơ: Ru em chiều Hồ Tây – Lâm Bình

Bài thơ: Tự ru mình – Phan Huy Hùng

RU EM CHIỀU HỒ TÂY

Thơ : NS Lâm Bình

HCM 15/6/2023

Bài thơ: Ru xa – Hoàng Như Phượng

Bài thơ: Ru em chiều Hồ Tây – Lâm Bình

RU XA…Thơ: Hoàng Như Phượng

Bài thơ: LỜI RU BUỒN CỦA CHA – Hồ Viết Bình

Bài thơ: Ru xa – Hoàng Như Phượng

LỜI RU BUỒN CỦA CHAThơ: Hồ Viết Bình

Bài thơ: MONG ƯỚC NHỎ NHOI – Hồng Ngoãn

Bài thơ: LỜI RU BUỒN CỦA CHA – Hồ Viết Bình

MONG ƯỚC NHỎ NHOI

Thơ Hồng Ngoãn

Hồng Ngoãn 13/9/2023

Bài thơ: Khúc hát ru – Lê Hương

HCM city 14-9-2023

Bài thơ: Lời ru cho con – Phan Thu Hà

Bài thơ: Khúc hát ru – Lê Hương

LỜI RU CHO CON

ThЖЎ Phan Thu hГ

Phan Thu HГ

Video minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Hai lời ru – Trịnh Thanh Hằng Bài thơ: Thèm lời ru – Phạm Hồng Giang Bài thơ: Lời ru nào cho em – Phạm Hùng

Bài thơ: Thèm lời ru – Phạm Hồng Giang

LỜI RU NÀO CHO EM

Thơ Phạm Hùng

PH. 13.09.18.

Bài thơ: Lời ru nào cho em – Phạm Hùng

Lời ru của mẹ bao giờ cũng rất bình dị và tràn ngập tình thương yêu tạo nên thế giới êm đềm và thuần hậu cho con trẻ trong những ngày thơ ấu. Cùng với dòng sữa ngọt ngào, lời ru của mẹ đã dưỡng dục thể chất và tinh thần của con trẻ.

Đăng bởi: Xuân Trần

Từ khoá: 20 Bài thơ hay viết về lời ru

Cập nhật thông tin chi tiết về 20 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Miền Ký Ức trên website Pwqy.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!